⬅ Trước Tiếp ➡

phải nói có tiền thì có thể muốn làm gì thì làm sao?
Vì sao cô ấy lại cảm thấy cuộc sống của Tưởng Anh Hiền còn mệt mỏi hơn mình gấp trăm lần.
Lúc chờ đèn đỏ, Kha Nhụy đột nhiên nhớ tới còn có một việc, cô ấy xoay người lại đưa cho Anh Hiền hai cái túi giấy nặng trĩụ “Cái gì vậy?” “Tiền anh Phó đưa tới.” “Tiền gì cơ?” Anh Hiền mở một trong hai cái túi ra, một cọc tiền được sắp xếp gọn gàng chỉnh tề trượt xuống đùi cô.
Chỗ sâu trong túi còn có bốn cọc khác, mỗi cọc là mười nghìn tệ, tổng cộng là năm mươi nghìn tệ.
Kha Nhụy giúp cô nhớ lại “Một cái là anh Phó đưa cho lễ tân vào tháng trước, nhờ chuyển cho chị.
Lễ tân không biết phải xử lí thế nào nên đưa tới chỗ em trước, lúc ấy, chị bảo em trả lại.” Anh Hiền nhớ ra rồi, đúng là có chuyện này.
Lúc đó, cô bận đến sứt đầu mẻ trán, làm gì có thời gian rảnh để xử lí vài ba nghìn tệ này.
Trong tài liệu mà phòng dự án nộp lên có vài chỗ số liệu là từ năm ngoái, không biết là thật sự sơ ý hay là giả vờ sơ ý.
“Em gọi điện cho anh Phó bảo anh ấy tới lấy về, nhưng anh ấy không đồng ý.
Anh ấy nóinannan” Còn có thể nói cái gì nữa, chẳng qua chỉ là mấy lời “kiên cường bất khuất” chua đến rụng răng mà thôi.
Xem ra, công việc làm vệ sĩ kiếm được rất nhiều tiền, hai tháng là có thể lấy ra một trăm nghìn tệ, e rằng là đưa toàn bộ tiền lương không sót một đồng nào.
Lần đầu tiên cô thấy có người trả lại tiền gấp như vậy, Anh Hiền rất nghi ngờ anh chính là kẻ thích bị ngược đãi.
Cô thờ ơ nói “Em đi theo chị nhiều năm như vậy, nói cái gì mà làm khó em như thế.
Nói đi, anh ta mắng chị à?” “Không có không có.” Kha Nhụy vội vàng phủ nhận “Anh Phó nói, em gái của anh ấy không phải là kẻ ăn mày.” Nói thật, khi nghe thấy những lời này, Kha Nhụy thật sự rất xúc động.
Hơn nữa, đợt đó, tất cả mọi người đều bận đến mức chân không chạm đất, vì thế cô ấy cũng quên mất chuyện này.
Mãi cho đến hôm nay về công ty, cô lễ tân Tiểu Đặng lại đưa tới một cái túi giống y như đúc, lúc này, cô ấy mới nhớ ra.
“Hôm nay lễ tân đưa phong bì thứ hai đến, em mới nhớ tới chuyện này.
Em đã gọi điện thoại cho anh Phó nhưng anh ấy cứ khăng khăng không nhận… Em rất xin lỗi sếp ạ, em đã làm không tốt.
Ngày mai, em chắc chắn sẽ trả lại tiền.” Kha Nhụy chột dạ, cô ấy nhìn chằm chằm vào Anh Hiền qua kính chiếu hậụ Người con gái ngồi phía sau tựa lưng vào ghế, khuôn mặt ẩn giấu trong bóng tối, không nhìn ra biểu cảm.
Một lúc lâu sau, Anh Hiền mới nói “Thôi, giữ lại đi.” Tiền đưa tới tận cửa thì sao lại không cần chứ.
Màn hình lớn của trung tâm thương mại ngoài cửa sổ đang chiếu trailer của một bộ phim điện ảnh.
Nó có đề tài về sự cứu trợ của quân đội, nam chính có đường nét gương mặt cương nghị, động tác biểu diễn cũng không tệ.
Anh Hiền nhìn mấy lần, trong đầu hiện lên một đôi mắt sắc bén, có ham muốn thể xác cũng có phẫn nộ.
Anh sẽ sờ đùi con gái sau khi say rượu ư?
Suy nghĩ này khiến cô muốn bật cười, hứng thú bị lãng quên lại bùng lên ngọn lửa.
Có lẽ anh không biết, nếu như anh không tích cực trả lại


⬅ Trước Tiếp ➡