⬅ Trước Tiếp ➡

Trong sách miêu tả Kiều Lam gầy đến mức da bọc xương, có chút tiền sao không giữ lại để ăn nhiều hơn một chút, mà lại tìm mọi cách để cúng cho đám này chứ?Sợ là đầu óc có vấn đề mới vậy.Không cần phải suy nghĩ, Kiều Lam lập tức đứng lên vứt tờ giấy bài tập tiếng Anh về trên bàn của Tần Dương.Sau đó ngồi xuống lấy tờ giấy bài tập của mình từ trong cặp ra.Mấy câu hỏi trắc nghiệm đều đã khoanh xong hết, mặt sau còn bài sửa lỗi và bài luận là chưa làm.Nghĩ đến lời Tần Dương nói vừa nãy rằng gì mà thầy sẽ kiểm tra, Kiều Lam nhanh chóng lấy bút ra làm bài sửa lỗi, sau đó bắt đầu viết luận..
Bên ngoài dãy lầu dạy học.Con dốc dành cho người khuyết tật không cao, nhưng Đàm Mặc vẫn phải dùng rất nhiều sức lực để di chuyển chiếc xe lăn của mình.
Sức tay của anh không được như người bình thường, thậm chí còn thua rất nhiều cô gái.Đám học sinh thấy anh liền tự động tránh ra một khoảng cách nhất định.
Đàm Mặc có thể nghe thấy những tiếng xì xào nho nhỏ từ đám học sinh đi ngang qua mình, cùng với vô số ánh mắt tựa như những lưỡi dao giết người nữa.Anh cúi đầu, khuôn mặt tái nhợt bị mái tóc hơi dài che khuất, những ngón tay gầy gò xanh xao chật vật đẩy bánh xe lăn.Thật vất vả mới đi đến đầu hành lang, bỗng nhiên có một người lao ra từ khúc quanh, chạy quá nhanh nên không ngừng lại kịp, đâm thẳng vào người Đàm Mặc.Xe lăn đột nhiên bị đụng phải, trượt về phía saụ
Đàm Mặc không kịp rút ngón tay mắc kẹt trong bánh xe ra.
Cảm giác đau nhói ập đến, anh vội vàng rút ngón tay ra ngoài nhưng chiếc xe lăn đã trượt nhanh về phía sau một cách mất kiểm soát.Xung quanh vang lên tiếng kêu sợ hãi của con gái, chiếc xe lăn nhanh chóng trượt xuống theo con dốc dành cho người khuyết tật.
Không có ai ngăn lại, chiếc xe lăn lộn thẳng xuống bậc thang.
Đàm Mặc ngã mạnh xuống đất, bàn tay bị nền xi măng sần sùi mài chảy máu, trong nháy mắt, chiếc xe lăn cũng văng ra rất xa.Tên con trai đụng phải Đàm Mặc lặng lẽ đẩy xe lăn đến bên cạnh anh, sau đó vội vàng chạy đi, như thể Đàm Mặc là thứ gì đó dơ bẩn lắm vậy.Tay anh dính đầy máu, không tự chủ được mà run rẩy.
Anh kéo chiếc xe lăn đến bên người, chống hai tay lên đó.
Đôi bàn tay yếu ớt đang run rẩy chống đỡ toàn bộ thân thể, cố gắng dùng tất cả sức lực ngồi về trên xe lăn một lần nữa.Nhưng rồi đôi tay ấy run lên, anh lại ngã xuống đất.
Đám học sinh đi ngang qua ai cũng nhìn anh, nhưng không một ai đưa tay ra để giúp đỡ cả.
Có người định tiến lên, nhưng rồi như thể nhớ ra cái gì đó, họ lại lùi về.Ngã một lần, hai lần rồi ba lần, cuối cùng Đàm Mặc cũng ngồi về trên xe lăn một lần nữa.
Chiếc áo đồng phục trắng tinh giờ đây đã nhem nhuốc, bên trên còn vương vãi vài vệt máu tươi, nhưng Đàm Mặc vẫn một mực cúi đầu, khuôn mặt không bộc lộ chút cảm xúc nào cả, cơ thể tựa như đã chết.
Anh lặng lẽ đẩy xe lăn trở về con dốc dành cho người khuyết tật. Trong phòng học, lúc Kiều Lam đã viết được một nửa bài luận, một đám nam sinh từ bên ngoài bước vào lớp.
Một cậu con trai đi đầu đặt bình nước lên bàn Tống Dao, tiếng xì xào lập tức nổi lên trong lớp.
Tống Dao nhận lấy bình nước rồi nhẹ giọng nói cảm ơn.Sự ngượng ngùng trong tiếng cảm ơn này thật sự quá lộ liễụ


⬅ Trước Tiếp ➡