⬅ Trước Tiếp ➡

Kiều Lam không khỏi liếc nhìn một cái, rồi cô trông thấy một nam sinh cao gầy đứng bên cạnh bàn Tống Dao.Vóc dáng rất cao, cậu ta trông vô cùng đẹp trai trong bộ đồng phục, gần đó có người kêu một tiếng “Diệu Dương”, lúc này Kiều Lam đã hiểụThảo nào lại đẹp trai như vậy, dù sao cũng là nam chính.Sau khi Trần Diệu Dương đưa nước cho Tống Dao xong, hai người nói chuyện với nhau một lúc.
Sau đó cậu ta quay đầu, lập tức chạm mắt với Kiều Lam.Dù cậu ta đã rất cố gắng khống chế, nhưng Kiều Lam vẫn thoáng thấy được sự căm ghét hiện lên trên khuôn mặt của Trần Diệu Dương.Kiều Lam …Bà nội cha nhà cậụKiều Lam thật sự chẳng có tí cảm tình nào với chàng nam chính này.
So với một nam chính vừa điên cuồng vừa ngang ngược, Kiều Lam càng thích nhân vật phụ tên Đàm Mặc hơn.Chỉ tiếc là Đàm Mặc chết quá sớm.Lúc trước đọc tiểu thuyết, đến đoạn Đàm Mặc chết, Kiều Lam cũng chẳng buồn đọc tiếp phần còn lại nữa.Nghĩ đến đây, cô quay đầu lại nhìn về phía hàng ghế cuối cùng.Cô còn nhớ rõ trong tiểu thuyết Đàm Mặc học cùng một lớp với bọn họ.
Anh phải ngồi xe lăn, lại vì bệnh sợ ánh sáng và gió nên vẫn luôn ngồi ở chỗ hẻo lánh nhất trong lớp học.Nơi tối tăm ấy chỉ có một chiếc bàn nhỏ trơ trọi, một cái bàn và hai cái ghế phía trước cách nó rất xa.
Tường ngăn bớt ánh sáng khiến không gian đó càng trở nên lạc lõng, cô quạnh.Đàm Mặc vẫn chưa đến lớp.Không biết đang suy nghĩ điều gì, Kiều Lam quay đầu lại, cầm bút tiếp tục viết văn, không để ý đến ánh mắt hơi kinh ngạc của nam chính.
Một tên con trai nhỏ con bước vào phòng học, hắng giọng nói “Tôi vừa gặp Đàm Mặc ở bên ngoài, cậu ta bị người khác đụng.”Cây bút trong tay Kiều Lam khựng lại.“Đụng? Ai dám đụng phải cậu ta, dám bắt nạt người tàn tật à.” Có người nói.Nói xong thì tất cả học sinh gần đó đều cười rộ lên, tên con trai nhỏ con kia cũng rất hồ hởi “Cậu ta đang đi lên theo lối cho người khuyết tật thì có một người lao tới từ khúc quanh, không nhìn thấy cậu ta nên đụng phải.
Xe lăn lộn thẳng xuống bậc thang, ĐM, các cậu không thấy đâu, ngã hơi bị mạnh đấy.”Một nữ sinh bên cạnh cười ha ha vài tiếng “Bạn cùng lớp phải giúp đỡ lẫn nhau, yêu thương người tàn tật chứ.”“Đúng đấy, sao không đỡ người ta lên.”“Không đỡ.” Tên con trai nhỏ con khoát tay cười lớn.
“Ai dám đỡ cậu ta chứ, tôi sợ bị lây lắm.”“Bệnh thần kinh mà cũng lây sao?”“Con mẹ nó chứ, ai biết được.”“Ha ha ha, kiến thức sinh học của cậu vứt cho chó ăn rồi à.”“Vãi, môn sinh học cũng có cái này hả? Hay là cậu đi hỏi Đàm Mặc thử xem bệnh thần kinh có lây hay không? Nếu bệnh thần kinh không lây thì hỏi tiếp chứng động kinh có lây hay không?”“Ông đây không thèm hỏi cái tên điên đó…”Gần như tất cả mọi người đều cười, tiếng cười tràn ngập khắp phòng học.
Mãi đến khi Đàm Mặc xuất hiện, âm thanh ấy mới đột nhiên dừng lại.Thiếu niên gầy gò yếu ớt lặng lẽ đẩy xe lăn tiến vào phòng học.
Anh không nói một lời nào, hệt như chẳng nghe thấy bất kì thứ gì cả.
Đàm Mặc về chỗ ngồi của mình, bức tường dày che phủ lấy anh dưới bóng râm.Không hề có ai để ý đến anh, không hề có ai nói với anh một câu nào.Toàn bộ phòng học vô cùng sôi nổi, nhưng sự sôi nổi này,Chẳng hề liên quan gì đến anh cả..
Bất kể là Kiều Lam hay Đàm Mặc, bọn họ đều là nhân vật phụ, đất diễn của họ trong truyện cũng không tính là quá nhiềụNhưng chỉ vì Kiều Lam trùng tên với cô, và vì cô đặc biệt thích nhân vật Đàm Mặc, nên cô còn chú ý kỹ tình tiết về hai người này hơn cả nhân vật chính.


⬅ Trước Tiếp ➡