Tiếp ➡
Sáng sớm khoảng 5 giờ, trải qua một buổi tối an tĩnh, cả thôn dần được đánh thức bởi tiếng gà gáy sáng, làn khói bếp bốc lên từ vài ngôi nhà hay những tiếng gọi nhau như có như không, văng vẳng mà dường như náo nhiệt.
“Oa oa…”
Trong một căn phòng ẩm thấp đắp bằng bùn đất vang lên tiếng trẻ con khóc. Trần Ái Ân từ lóng ngóng đến thuần thục mà ôm đứa bé đang khóc thút thít không ngừng vào trong ngực, tay vỗ vỗ lưng đứa bé dỗ dành. Dần dần, tiếng khóc nhỏ đi không ít.
Là thành viên thuộc đảng cú đêm, Trần Ái Ân thật sự không theo nổi thói quen dậy sớm của người dân thập niên 70. Cô một bên ngáp dài, một bên giúp đứa nhỏ thay cái tã ướt nhẹp.
“Ái Ân ơi, dậy chưa con?”
“Mẹ vào đi ạ.”
Mẹ Trần lắc đầu, từ khi con bé này sốt cao một trận rồi lành bệnh đến giờ, so với trước khi mà nói thì lười hơn nhiềụ
Mặt trời đã lên đến mông rồi mà còn để bà phải kêu rời giường.
Đổi tã cho đứa nhỏ xong, Trần Ái Ân tỉnh ngủ không ít, cô cúi đầu hôn khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộm của thằng bé “Con trai, chào buổi sáng.”
Được hầu hạ thoải mái, thằng bé hướng Trần Ái Ân tươi cười, nhi nha bày tỏ mình đói bụng, muốn ăn. Nếu không nhanh cho ăn, cu cậu lại há miệng khóc to.
Vừa thấy vậy, Trần Ái Ân vội vàng ôm đứa nhỏ chạy ra phòng ngoài. Trẻ con không khóc thì là thiên thần, chứ há miệng gào to thì chính là ác ma đó
“Mẹ ơi, sữa mạch nha của Dương Dương mẹ đã pha chưa ạ?”
“Pha rồi, trên bàn nhà chính đấy. Không thấy hả?
“Con thấy rồi.”
Cầm lấy sữa mạch nha đã được mẹ Trần pha sẵn, Trần Ái Ân từng chút từng chút đút cho thằng bé ăn. Nhìn căn phòng lụp xụp, dưới lòng bàn chân là lớp nền được làm từ bùn đất mềm mại, Trần Ái Ân lần thứ 108 thở dài Làm sao mà lại để cô trọng sinh tới thập niên 70, biến thành Trần Ái Ân này hả trời
Ở hiện đại, Trần Ái Ân họ Từ, gọi là Từ Ái Ân.
Từ Ái Ân công việc không tồi, đầu óc linh hoạt, lại được cấp trên trọng dụng, năng lực nghiệp vụ cũng cao. Làm việc chưa tới một năm, lương hàng năm đã lên tới 30 vạn.
Vì vậy, cô ăn mặc cần kiệm, dùng hai năm tiền lương đặt cọc mua một căn nhà nhỏ, ở thành phố lớn định cư.
Vừa có công việc vừa có nhà riêng, bố mẹ liền bắt đầu giục Từ Ái Ân nhanh chóng tìm bạn trai rồi lấy chồng sinh con. Thành phố lớn không tìm được người thích hợp? Không sao cả, về quê, ở quê có rất nhiều thanh niên tốt bằng lòng cùng Từ Ái Ân tiếp xúc làm quen lắm đó.
Từ Ái Ân tỏ vẻ, tiền, cô tự kiếm được, nhà, cô có một căn. Gả chồng kết hôn gì đó, không khéo có khi cô lại còn phải gánh thêm một cục nợ, vậy thì lấy chồng mà làm gì?
Chỉ đơn thuần vì “làm” sao?
Không đợi Từ Ái Ân suy nghỉ cẩn thận xem đàn ông có ích lợi gì với cuộc sống của mình, vừa mở mắt, cô liền biến thành Trần Ái Ân – đứa con gái bị sốt cao của nhà ông Trần ở xã Hồng Kỳ, thập niêm 70.
Nghĩ đến bản thân từ 28 biến trở về 18 tuổi, Trần Ái Ân phát huy tinh thần AQ bất diệt mà nghĩ, trẻ hơn mười tuổi, cô cũng xem như là có lời đi?
À đúng rồi, cô còn lời thêm một cái nữa chính là, biến trở về 18 tuổi không tính, cô nhảy qua giai đoạn tìm hiểu làm quen, trực tiếp lượm không một thằng con, vinh quang mà lên chức “mẹ”.
“Cho anh ôm một cái.”
Chờ Trần Ái Ân đút xong sữa mạch nha, anh song sinh của cô xoa xoa ghèn đi tới, đem thằng bé ôm đi.
“Em gái à, sao anh cảm thấy mày mới chăm Dương Dương chẳng mấy hôm mà nó càng ngày càng béo, càng ngày càng xinh ra thế nhỉ?
Vừa nói Trần Bảo Quốc vừa xoa bóp làm Dương Dương lộ ra nọng cằm, sờ vào thật sướng tay.
“Đừng có đùa.” Trần Ái Ân vỗ Trần Bảo Quốc một cái.
“Dương Dương mà khóc anh dỗ nổi không?”
Tiếp ➡