⬅ Trước Tiếp ➡
Tưởng tượng đến cảnh Dương Dương khóc lên, cả nhà chỉ có Trần Ái Ân dỗ được, bản thân mình thì càng ôm thằng nhỏ càng khóc dữ hơn, Trần Bảo Quốc sợ hãi mà đem đứa nhỏ trả cho Trần Ái Ân
“Em à, mày nói thật đi, mày bằng lòng nghe lời ba mẹ, cùng ba của Dương Dương kết hôn, làm mẹ kế của Dương Dương hả?”
Anh đã để ý mấy hôm nay, Ái Ân đối với Dương Dương đặc biệt tốt, chẳng khác nào con ruột.
Ái Ân là em gái duy nhất của anh, Trần Bảo Quốc cảm thấy em gái mình tuổi trẻ xinh đẹp, còn tay chân nhanh nhẹn như vậy mà phải gả cho lão nam nhân Lâm Kiến Quốc kia thì thiệt thòi quá.
Trần Ái Ân có chút ngoài ý muốn “Anh… Không phải là rất sùng bái quân nhân, còn muốn nhập ngũ làm lính hả?”
Ba Trần mẹ Trần sở dĩ muốn cô làm mẹ kế Dương Dương, còn đem Dương Dương về cho cô nuôi cũng là vì để lót đường cho đứa con trai Trần Bảo Quốc này.
Nghe nói ba của Dương Dương ở bộ đội làm đến bài trưởng, gần đây còn lập công, vậy nên muốn giúp “anh vợ” an bài vị trí cũng không phải là chuyện khó.
“Dù là thế cũng không thể mang em gái ruột của anh mày đi đổi được.”
Trần Bảo Quốc tức đến đỏ mặt “Em à, mày đừng quản ba mẹ nghĩ thế nào, không làm lính thì không làm lính. Anh mày cũng không hiếm lạ.”
Trần Ái Ân vui mừng mà cười cười “Anh yên tâm đi, em đảm bảo không làm bậy. Đây cũng là ý tưởng một phía của ba mẹ thôi. Em đoán ba của Dương Dương chưa chắc đã đồng ý đâụ Muốn em hỗ trợ nuôi Dương Dương thì không thành vấn đề, dù sao đó cũng là con trai của chị Ái Trạch mà.”
Ba của Dương Dương là đàn ông con trai, không giỏi chăm trẻ con. Cô chăm giúp, cũng coi như giúp một cái ân lớn.
Nếu muốn trao đổi, cũng chưa chắc một hai phải hy sinh hôn nhân của cô.
Ở thời hiện đại, Từ Ái Ân chính là phải có quyết tâm rất lớn mới gánh được áp lực giục cưới trong nhà mà sống độc thân.
Vậy nên không có đạo lý mới xuyên qua tới liền vì ông anh song sinh muốn có danh ngạch nhập ngũ mà đem bán chính mình được.
Nhắc tới mẹ của đứa bé, Trần Ái Ân không khỏi thở dài, mệnh hai mẹ con này thật khổ.
Ba của Trần Ái Trạch cùng ba Trần là anh em tốt mặc cùng cái quần mà lớn lên. Hai người không sai biệt lắm lấy vợ cùng một thời điểm. Mẹ của Trần Ái Trạch năm đầu liền có mang, mẹ Trần thì lại là ba năm sau mới hoài thai.
Trần Ái Ân mới sinh ra được vài tháng thì mẹ của Trần Ái Trạch và Trần Ái Ân đều cũng đổ bệnh, nhưng người lớn thì bệnh nặng hơn.
Hai nhà đều có người bệnh, lại không có tiền. Vì thế ba của Trần Ái Trạch muốn lên núi săn lọn rừng đổi tiền cho vợ mình xem bệnh, thuận tiện cũng muốn đem tiểu Ái Ân cùng mang đi kiểm tra.
Vốn dĩ, ba Trần cũng chuẩn bị cùng đi hỗ trợ nhưng lâm thời lại bận việc nên không đi.
Ai ngờ một lần này chia ra về sau, lại thành thiên nhân vĩnh cách.
Không biết tình huống phát sinh thế nào, ba của Trần Ái Trạch không đánh được lợn rừng, mà ngược lại bị lợn rừng “đánh”.
Chờ khi được người phát hiện, ba của Trần Ái Trạch đã một thân đầy máu, tắt thở cứu không được. Mẹ của Trần Ái Trạch vừa nghe tin chồng chết, một hơi không thở được, cũng cùng đi theo.
Đã có một đứa con gái là Trần Ái Ân, nhưng ba Trần cảm thấy huynh đệ tốt của mình dù đã mất vẫn may mắn còn lưu lại một đứa con gái, vì thế, ông đem Trần Ái Trạch nhận nuôi, xem như con ruột.
Đối với Trần Bảo Quốc và Trần Ái Ân thì Trần Ái Trạch không khác gì chị ruột.
Trần Ái Trạch là chị ruột, Dương Dương là con của Trần Ái Trạch, vậy nên Dương Dương cũng là cháu trai ruột nhà mình, chăm sóc nhiều một chút cũng chẳng có gì mà so đo.
⬅ Trước Tiếp ➡