⬅ Trước Tiếp ➡
Dương Dương ngủ, Trần Ái Ân không tiếp tục chọc Dương Dương nữa. Để đứa nhỏ ngủ ở trên giường đất một mình rồi dùng gối đầu đem Dương Dương vây lại. Sau khi bảo đảm Dương Dương an toàn, Trần Ái Ân đem quần áo rách đến không thể cứu nổi của người trong nhà ra, chuẩn bị kim chỉ, một giấy không được nghỉ đính lên nhaụ
Dựa theo ký ức nguyên chủ lưu lại, Trần Ái Ân biết, dù tranh thủ lúc đứa nhỏ ngủ, nàng cũng làm không xong việc nhà.
Lúc này không có nhà máy, có cũng không mọc lên khắp nơi như sau này, quần áo đều là mua miếng vải rồi tự mình dung kim may, điều kiện tốt một chút chính là hỏi hàng xóm mượn cái máy may dẫm dẫm.
Thật ra quần áo xem như còn dễ làm, phiền toái nhất chính là làm giày. Đế giày đều là một khối bố một khối bố một chút một chút dính lên, đóng bẹp, cuối cùng lại trùm mặt giày lại. Cơ hồ làm một đôi đế giày phải mất thời gian ít nhất một ngày.
May mà Trần gia không nhiều người lắm, tính cả Trần Ái Ân cũng chỉ có bốn người. Dương Dương còn nhỏ, không mang giày, vấn đề không lớn. Nếu muốn làm giày cho Dương Dương cũng dễ hơn nhiều, đế giày đóng mỏng một chút đều không sao cả.
Trần Ái Ân tưởng chỉ mới một chốc, nhưng eo lưng nhức mỏi nói cho cô biết cô đã ngồi như vậy rất lâu rồi. Làm một cái đế giày, tay đều sưng đỏ.
“Ôi…” Trần Ái Ân hít hà một hơi, sinh hoạt như này thật sự không quen chút nào.
Thật hoài niệm vài chục năm sau, muốn gì đều có thể ra tiệm mua.
“Ái Ân, Ái Ân, cậu có ở nhà không, mở cửa cho tôi.”
Trần Ái Ân vừa buông đế giày làm một nửa xuống, cửa nhà đã vang lên thanh âm bất mãn của Từ Lệ Anh. Dương Dương đang ngủ dường như là bị quầy rầy tới, nhíu nhíu lông mày nhỏ, rầm rì muốn khóc tỉnh. Trần Ái Ân vội vàng vỗ nhẹ vài cái, sau khi lần nữa dỗ Dương Dương ngủ yên mới đi ra ngoài cửa “Lệ Anh, cậu nhỏ giọng chút. Dương Dương đang ngủ, cậu lớn tiếng như vậy, đánh thức Dương Dương, nó lại khóc.”
Mặt Từ Lệ Anh vốn dĩ trắng nõn, lúc này lại đỏ bừng lên, chỉ nhìn không sờ cũng có thể đoán được mặt cô lúc này nóng rát khó chịu thế nào “Trần Ái Ân, hai ta là bạn tốt, cậu sao lại có thể chơi xấu tôi như vậy ”
Trần Ái Ân chớp chớp mắt, mặt bày ra vẻ trong sáng “Chúng ta là bạn tốt mà, tôi chơi xấu ai cũng không thể chơi xấu cậu được. Lệ Anh, cậu nói rõ ràng đi, tôi làm gì cậu rồi?”
“Có phải cậu nói với đại đội trưởng, Dương Dương chỉ cần một mình cậu trông, không cần tôi, sau đó đưa tôi xuống đất làm việc không?” Từ Lệ Anh tức phát khóc.
Chuyện bếp núc cô sẽ không làm, càng miễn bàn là việc đồng áng. Tháng 5 dù là buổi chiều thì ánh nắng mặt trời cũng không nhỏ, ngắn ngủn nửa ngày, Từ Lệ Anh cảm thấy mặt và cổ của mình như bị sát ớt cay, vừa căng lại vừa đaụ
Làm Từ Lệ Anh không thể tiếp thu chính là, bởi vì vẫn luôn giúp Trần Ái Ân chiếu cố Dương Dương nên việc ngoài ruộng trên cơ bản cô đều không có kinh nghiệm gì, cũng không biết làm thế nào.
Các thanh niên tri thức cùng từ thành phố tới đều đã làm một thời gian dài, làm mãi cũng có chút quen tay.
Ngày thường còn nhìn không ra, ngẫu nhiên cũng sẽ có thôn dân bực bội thanh niên trí thức này kia làm việc mà tay chân chậm chạp.
Nhưng hôm nay không giống vậy. Hôm nay không có hương thân nào oán giận những thanh niên trí thức kia làm việc không nhanh nhẹn. Biết làm sao được, còn có một thanh niên tri thức Từ càng chậm chạp hơn để so sánh kia mà. Các thanh niên trí thức khác đều làm xong một vòng, thanh niên tri thức Từ còn không làm được nửa vòng. Muốn trách thanh niên tri thức Từ vài câu,thế nhưng thanh niên tri thức Từ làm việc tuy rằng chậm, cô lại vẫn làm luôn tay, không ngừng nghỉ.
⬅ Trước Tiếp ➡