Hơn nữa nhìn vẻ mặt tủi thân cùng với đôi mắt ướt dầm dề của Từ Lệ Anh, đặc biệt là nam, mặc dù đều ghét bỏ Từ Lệ Anh làm việc chậm chạp, cũng ngượng ngùng đến trách móc cô. Nếu thật sự không được, chỉ đành phụ một chút, để thanh niên tri thức Từ nỗ lực đuổi kịp tiến độ của mọi người.
Nghĩ đến mình vất vả nửa ngày còn không đổi được một chữ “tốt”, chảy nhiều mồ hôi như vậy, đại đội trưởng lại chỉ cấp một nửa công điểm. Từ Lệ Anh cảm giác được hốc mắt mình càng ngày càng ướt. Nếu là bạn tốt, Trần Ái Ân làm sao có thể hại cô như vậy
Lúc này, những người khác cũng từ trong đất trở về, bỗng thấy thanh niên tri thức Từ tựa hồ đang cùng con gái nhỏ nhà họ Trần “cãi nhau”.
Trần Ái Ân gật gật đầu “Đúng vậy, lời này đúng là tôi nói với đại đội trưởng.”
“Cậu cuối cùng cũng thừa nhận rồi. Ái Ân, chúng ta quan hệ tốt như vậy, cậu vì cái gì muốn hại tôi? Cậu nghĩ cái gì vậy?” Đây mới là điều Từ Lệ Anh nghĩ mãi không ra.
Trước kia Trần Ái Ân thích nhất cùng cô nói chuyện phiếm, đột nhiên đem cô chuyển chỗ khác, nhất định là có mục đích không thể cho ai biết. Chẳng lẽ là ba của Dương Dương sắp tới, Trần Ái Ân sợ ba Dương Dương nhìn thấy cô, đối cô động tâm, cho nên mới không cho cô tiếp tục chăm sóc Dương Dương?
“Ái Ân à, cháu cùng thanh niên tri thức Từ có chuyện gì vậy, sao thanh niên tri thức Từ lại bảo cháu hại cô ấy?”
Ây da, bảy cô tám dì trong thôn vừa nghe chuyện, bận việc trong đất nửa ngày mỏi mệt đều tiêu biến, hứng thú bừng bừng, hai mắt tỏa ánh sáng mà nhìn chằm chằm Trần Ái Ân và Từ Lệ Anh. Một bộ thái độ không đem sự tình tình huống hiểu biết rõ ràng thì thế nào cũng không đi.
Trần Ái Ân vẻ mặt vô tội “Lệ anh nói, bởi vì cháu nói cho đại đội trưởng, cháu có thể một người trông Dương Dương, để cô ấy xuống đất làm việc cho nên là cháu hại cô ấy. Thím Trương, cháu cũng không rõ lắm, sao tự dưng lại thành cháu hại cô ấy rồi?”
Thím Trương “Ối” một tiếng, lông mày vì nhịn cười mà run run.
Chuyện này ấy à, người trong đội sản xuất đều biết, con gái nhỏ ngốc nghếch của Trần gia, công việc tốt như vậy, lại không yên phận mà đem chia một nửa cho người khác.
Chỉ là sau này mọi người lại nghe nói, thật ra Dương Dương đều là thanh niên tri thức Từ một mình chăm sóc, con gái nhỏ nhà họ Trần chính là ở trong nhà chơi, mọi người mới chợt hiểu rõ.
Quả nhiên, trên đời này nào có người ngốc như vậy chứ.
Xem đi, con gái nhỏ nhà họ Trần mới gọi là thông minh kìa, đứa nhỏ giao cho thanh niên tri thức Từ trông, chính mình cái gì đều không cần làm, nhẹ nhàng mà ở yên trong nhà, còn có thể lấy không một nửa công điểm. Đây sắp thành ngồi không mà hưởng, đuổi kịp địa chủ trước kia rồi.
Có điều đều là người cùng thôn, rốt cuộc chuyện này cũng chỉ là nghe đồn, ai cũng sẽ không đến chỗ hồng tiểu binh kiếm chuyện. Hơn nữa, Dương Dương vẫn luôn ăn ở tại Trần gia là sự thật. Nghĩ tích cực thì, con gái nhỏ Trần gia lấy một nửa công điểm coi như là tiền cơm của Dương Dương giao cho Trần gia thôi. Bởi vậy, cũng không ai nói gì.
Mà không đúng Sau này con gái nhỏ Trần gia một người trông thằng bé? Có thể làm được không vậy?
Thím Trương hỏi một câu “Ái Ân à, cháu một người trông Dương Dương được không? Vạn nhất cháu không chăm sóc tốt đứa bé, bị ba Dương Dương biết được, cháu làm sao ăn nói với người ta?” Ba Dương Dương chính là quân nhân đó