“Đúng vậy ” Từ Lệ Anh như là tìm được đồng minh cùng lý do, kiên nhẫn khuyên Trần Ái Ân, “Ái Ân, hai ta là bạn tốt. Cậu động tâm tư, tôi có thể hiểu, tôi cũng sẽ không truy cứụ Nhưng Dương Dương còn nhỏ như vậy, yêu cầu có người chăm sóc. Cậu không thể bởi vì tâm tư nhỏ của mình mà ảnh hưởng tới Dương Dương được. Chuyện hôm nay, tôi tuyệt đối không so đo đâu, có được không?”
Mặc kệ thế nào, ngày mai, cô tuyệt đối không muốn xuống đất.
Tưởng tượng đến bảy tháng trồng vội gặt vội đáng sợ, Từ Lệ Anh sợ tới mức run lên một cái, dần dần lên giọng “Như vậy đi, Ái Ân, hai ta là bạn tốt, tôi là thật sự chỉ muốn chăm sóc Dương Dương thật tốt mà thôi. Tôi cảm thấy ba của đứa nhỏ ở tiền tuyến đổ máu hy sinh, chúng ta mới có thể yên ổn sinh hoạt như bây giờ. Vậy nên, chúng ta càng phải chăm sóc tốt cho Dương Dương để báo đáp anh ấy. Về sau công điểm này tôi cũng không cần nữa, toàn bộ cho cậu hết, được không?”
“Không được ”
Trần Ái Ân muốn “nhổ” chết Từ Lệ Anh, những tin bất lợi cho nguyên chủ mà đội sản xuất nghe đồn, nguyên chủ không biết nhưng cô thì biết toàn bộ đấy. Cái gì mà đứa nhỏ là thanh niên tri thức Từ một mình trông, nguyên chủ lấy không một nửa công điểm linh tinh, cô đều biết được rành mạch.
Rốt cuộc ai lấy không một nửa công điểm? Ai
Nếu không phải lời này không thể nói thẳng, có nói cũng không ai tin, Trần Ái Ân đã sớm muốn nói ra, giữ gìn một chút danh dự của mình.
Từ Lệ Anh có ý với ba Dương Dương, phải làm quân tẩu, được thôi.
Lâm Kiến Quốc? Cô còn không định gả đâụ
Thế nhưng, không gả Lâm Kiến Quốc, cũng không định gả cho nam nhân khác thì cô cũng không vui khi mình phải cõng cái thanh danh như vậy, dễ nghe lắm chắc?
Ai cũng không nghĩ đến, thanh niên tri thức Từ nói đến tha thiết như vậy, uỷ khuất cầu toàn như vậy mà con bé nhà họ Trần vẫn không chịu đáp ứng, còn cự tuyệt thẳng thừng, một chút đường sống để thương lượng cũng không có.
“Làm sao vậy?” Ba Trần mẹ Trần vừa trở lại, liền nhìn thấy một đống hương thân vây quanh nhà mình cửa, còn tưởng con gái mình xảy ra chuyện gì, luống cuống cả lên.
Lúc sau có người đem tình huống kể cho ba Trần mẹ Trần “Trần lão nhị, ông về khuyên nhủ con gái ông đi. Thanh niên tri thức Từ đều đã không cần công điểm rồi, làm người thì phải hòa khí một chút. Thanh niên tri thức Từ tới đội sản xuất của chúng ta cũng không dễ dàng.”
“…” Ba Trần do dự một chút, mẹ Trần liền cười nói “Chuyện này chúng ta còn chưa biết rõ ràng, rốt cuộc là có ý gì, để tôi hỏi một chút Ái Ân nhà chúng tôi đã. Thẩm lão đại, ông cũng là nhìn Ái Ân lớn lên, con gái nhà tôi tính tình thế nào, ông cũng không phải là không biết. Nó mà là đứa không nói đạo lý, điêu toa hay sao?”
“Bà nói cũng đúng.”
Mẹ Trần đi đến bên người Trần Ái Ân “Con à, con cùng thanh niên tri thức Từ sao lại cãi nhau?” Không chuyện này lỗi sai chắc chắn không thể để con gái bà gánh một mình được, dù sao bà cũng không mấy coi trong thanh niên tri thức Từ này.
Trần Ái Ân kiên cường nói “Mẹ, hiện tại nói gì cũng vô dụng. Sự tình rốt cuộc là như thế nào, lúc này mọi người đều ở đây, chính mình xem rõ là được. Lệ Anh, chúng ta làm bạn một hồi, tôi thật sự cố gắng muốn lưu cho cậu mặt mũi. Cậu lại một hai phải như vậy, tôi cũng không còn cách nào.”
Trần Ái Ân ném xuống một câu “Mọi người chờ chút.”, quay đầu vào phòng, đem Dương Dương đang ngủ ôm ra.