Vừa thấy đến Trần Ái Ân ôm Dương Dương, dù không chắc Trần Ái Ân muốn làm cái gì, Từ Lệ Anh cũng có chút hoảng. Không có cách nào, cô rõ ràng là cùng Trần Ái Ân cùng nhau đồng thời chăm sóc Dương Dương hơn một tháng. Vậy mà kỳ quái chính là, Dương Dương và Trần Ái Ân lại cực kỳ thân thiết, giống như xem Trần Ái Ân là mẹ ruột.
Còn cô?
Phàm là khi Dương Dương tỉnh, ngay cả ôm một chút thằng bé cũng không cho.
Cũng may, lúc này Dương Dương đã ngủ, hẳn là sẽ không quậy ra chuyện gì đi?
Thoáng nhìn bộ dạng thở phào một hơi của Từ Lệ Anh khi vừa thấy Dương Dương vẫn đang ngủ, Trần Ái Ân cười. Dương Dương lúc này còn ngủ, nhưng cô có thể đem Dương Dương đánh thức đấy “Dương Dương, ngoan, tỉnh chưa nào, uống chút nước nha con.”
Dương Dương vẫn chưa ngủ no thì bị đánh thức, tất nhiên là không cao hứng, miệng nhỏ bẹp một cái liền khóc lên.
Mọi người nhìn Trần Ái Ân cố ý đánh thức Dương Dương, chọc Dương Dương đến phát khóc, đều không vui mà nhướng lông mày. Mẹ Trần thiếu chút nữa giơ tay đánhTrần Ái Ân Con nhỏ chết dẫm kia, lúc nào rồi còn làm loạn hả, có khác nào tự mình bôi đen không?
Cũng may không chờ mẹ Trần phát tác, trước khi mọi người mở miệng khuyên Trần Ái Ân đừng trêu thằng bé nữa, Trần Ái Ân đã ôm Dương Dương lắc lư hai ba cái, Dương Dương không những nín khóc, còn đem khuôn mặt nhỏ chôn trong ngực Trần Ái Ân, cọ một cọ.
Bị “tập ngực”, Trần Ái Ân không được tự nhiên mà đỏ mặt lên, đúng là thật sự sinh con cùng với nửa đường làm mẹ nó khác nhau mà.
Dỗ tốt Dương Dương, Trần Ái Ân liền ôm thằng bé đi tới trước mặt Từ Lệ Anh “Lệ Anh, cậu có dám ôm Dương Dương một cái không?”
“Tôi…” Ôm thì dám ôm, nhưng vấn đề là, cô mà ôm Dương Dương, Dương Dương sẽ khóc, “Không được, Dương Dương vừa mới tỉnh, tôi… Tôi không chọc nó đâụ”
Trần Ái Ân cười “Cậu đến ôm cũng không chịu ôm một chút, sao có thể cùng tôi chăm sóc Dương Dương?”
Từ Lệ Anh cắn môi, trong mắt mang theo một chút khẩn cầu, hy vọng Trần Ái Ân thả cho mình một con ngựa “Không phải là không ôm, chẳng qua Dương Dương còn đang gắt ngủ mà...”
“Không sợ, tôi đã dỗ tốt nó rồi. Huống chi, Dương Dương còn quá nhỏ, đi tiểu khóc, cáu kỉnh khóc, đói bụng cũng khóc. Những lúc nó khóc nhiều như vậy, Dương Dương mà khóc, tôi dỗ nó nín được thì cậu cũng dỗ được.” Nói đoạn, mặc kệ Từ Lệ Anh có đồng ý hay không, Trần Ái Ân khí phách mà đem Tiểu Dương Dương thả vào trong lòng ngực Từ Lệ Anh.
Trong lòng ngực nhiều một cục thịt mềm mềm, Từ Lệ Anh phản ứng đầu tiên chính là gắt gao ôm lấy, sợ làm ngã đứa nhỏ.
Từ quen thuộc ôm ấp đến xa lạ ôm ấp, cảm giác hay mùi hương gì cũng đều không đúng, Dương Dương đầu tiên là ngơ ngác một chút, sau đó một đoàn thịt nho nhỏ lại bộc phát ra lượng hô hấp cùng sinh lực kinh người, “Oa” một tiếng khóc, tiếng khóc như muốn vang lên tận trời.
“Đừng, đừng khóc.” Từ Lệ Anh hoảng sợ luống cuống tay chân, cố học theo bộ dáng Trần Ái Ân, vỗ vỗ Dương Dương, muốn dỗ Dương Dương nín khóc.
Thế nhưng chính cô cũng không nghĩ, trong hai tháng cô chăm sóc Dương Dương kia, số lần cô ôm Dương Dương có thể đếm được trên đầu ngón tay. Trước đó, cô cũng chưa hề có kinh nghiệm chăm đứa bé khác. Không nói cô có thể dỗ Dương Dương được hay không, chỉ cần nhìn tư thế Từ Lệ Anh ôm em bé thôi, các cô các thím đã có con vừa thấy liền lập tức nhíu mày.
Ôm cái kiểu kia, đứa bé không thoải mái, có thể nín khóc được mới tài đấy.
Không phải nói hơn hai tháng qua Dương Dương đều luôn được thanh niên tri thức Từ chăm sóc hay sao. Như thế nào thanh niên tri thức Từ có việc bồng thằng bé cũng bồng không xong, để con nhà người ta khóc nức nở thế kia
Từ Lệ Anh dỗ thế nào Dương Dương cũng không nín, khóc đến đỏ bừng mặt nhỏ.