⬅ Trước Tiếp ➡
Thấy Dương Dương như vậy, lại phải chịu ánh mắt nhìn chằm chằm của mọi người ở đây, Từ Lệ Anh chỉ cảm thấy mặt mình trở nên càng nóng rát khó chịu, cô cũng muốn khóc theo Dương Dương luôn. Cô thực sự không rõ, Trần Ái Ân ẵm thế nào, cô cũng ẵm theo như vậy. Vì cái gì Dương Dương ở trong ngực Trần Ái Ân thì ngoan ngoãn nghe lời, quay qua ngực cô thì chỉ biết khóc, khóc đến đáng sợ như tiểu ác ma, làm cô hận không thể đem đứa nhỏ trong ngực này quăng ra ngoài.
Đã đạt được mục đích, Trần Ái Ân mới đem Dương Dương ôm trở về “Không khóc không khóc, chỉ là để thanh niên tri thức Từ ôm con một cái, xem con khóc kìa, cục mít ướt nhõng nhẽo.”
Dương Dương nghe thấy được hương vị quen thuộc, được trở lại vòng ôm ấm áp mềm mại, đầu tiên là tủi thân mà khụt khịt vài cái, tiếp theo vươn bàn tay nhỏ nắm lấy quần áo trước ngực Trần Ái Ân, thường thường nấc lên hai tiếng, trông đặc biệt đáng thương.
“Lệ Anh, cậu cùng Dương Dương ở cùng hơn hai tháng, thói quen của Dương Dương cậu cũng rõ ràng. Dương Dương còn nhỏ, phần lớn thời gian đều ngủ. Nó tỉnh lại là vừa khóc vừa quấy, cậu lại không thể ôm nó, không thể dỗ nó. Cho nó uống sữa mạch nha, đổi tã cho nó, lau tắm đều là tôi làm cả. Thật sự không phải ghét bỏ cậu ở nhà tôi mà bận cái gì đều không thể giúp đâụ Tôi chỉ là là cảm thấy, sắp trồng vội gặt vội, nhiều thêm một người thì nhiều thêm một phần sức lao động thôi. Huống chi, cậu là thanh niên trí thức xuống nông thôn, vốn dĩ cũng nên dung nhập vào cuộc sống của quần chúng nhân dân chứ.”
“Tôi là vì cậu mà suy nghĩ đấy, hy vọng cậu có thể tiếp xúc với mọi người trong thôn nhiều hơn, gia tăng hiểu biết lẫn nhau, trợ giúp cậu dung nhập với đội sản xuất của chúng tôi. Vậy nên tôi mới tìm đại đội trưởng thương lượng chuyện này. Tôi biết cậu tính tình hiếu thắng, vốn dĩ cậu cũng không giúp được tôi trông Dương Dương, nếu để cậu xuống đất làm việc mà tôi còn phân một nửa công điểm cho cậu, cậu nhất định không vui, không muốn lấy không phần công điểm này.”
“Cậu xem, tôi… tôi thật sự tất cả đều vì bạn tốt là cậu mà suy nghĩ. Như… như… như thế nào lại biến thành tôi chơi xấu cậu rồi?”
Từ Lệ Anh trong lòng yên lặng gào to Cậu bây giờ câu câu chữ chữ, đều là đang chơi tôi đó
Chỉ là lúc này, Từ Lệ Anh thật sự không thể nói những lời này ra.
Trước kia cô ở trước mặt các vị hương thân này, mở miệng là Dương Dương dài Dương Dương ngắn, Dương Dương thích cái này, ghét cái kia. Hiện tại thì hay rồi, Trần Ái Ân vừa nói như vậy, rốt cuộc là ai chăm sóc Dương Dương, ai lấy không một nửa công điểm, người có đầu óc ai mà không biết?
Từ Lệ Anh cảm thấy vừa tủi thân lại mất mặt “Dương Dương không cho tôi ôm, tôi biết làm sao được ”
Nếu là Dương Dương chịu để cho cô trông, cô tình nguyện một ngày 24 tiếng đồng hồ đem Dương Dương mang theo trên người.
Trần Ái Ân đặc biệt nhìn vẻ mặt Từ Lệ Anh, đứa bé không cho cô ôm đúng là không phải lỗi của cô. Vấn đề là cô lại đi nói cho người khác, thằng bé tất cả đều là cô một người chăm, là lão nương đây ngồi không chiếm tiện nghi một nửa công điểm, đó mới chính là cái sai của cô đấy
“Tôi lại càng không có cách nào ” Trần Ái Ân nói, “Dương Dương khóc tôi dỗ, Dương Dương đói bụng tôi đút, nước tıểu của Dương Dương cũng là tôi dọn. Lệ Anh, Dương Dương bên này cô thật sự giúp không được gì, tôi không thể chiếm không sức lao động của cô, làm đội sản xuất mất đi một sức lao động được. Lệ Anh, nói nhiều như vậy, tôi rốt cuộc chơi cậu chỗ nào? Cậu không phải là không muốn xuống đất tham gia lao động đấy chứ, cho nên mới tìm tôi cáu kỉnh?”
⬅ Trước Tiếp ➡