⬅ Trước Tiếp ➡
Từ Lệ Anh mặt biến sắc, trả lời vừa gấp lại mau “Không có, tôi sao có thể là vì cái này mà cùng cậu cáu kỉnh. Không, tôi không có cùng cậu cáu kỉnh. Tôi, tôi chỉ cho rằng cậu cùng tôi có hiểu lầm gì, không muốn nhìn thấy tôi nên mới nói với đại đội trưởng là cậu muốn chăm sóc Dương Dương một mình.”
“Hiện tại tôi đã rõ ràng rồi, hai ta không có hiểu lầm, cậu cũng không ghét tôi. Ái Ân à, vừa rồi thật sự xin lỗi cậụ Không… không còn sớm, ngày mai còn phải làm việc, tôi trở về chỗ của thanh niên trí thức đã.”
Quăng lại những lời này, Từ Lệ Anh từ trong đám người lao ra, dùng tốc độ nhanh nhất của mình chạy về chỗ ở của thanh niên trí thức.
Sau khi mọi người trong đội sản xuất đã nghe hiểu câu chuyện, không thể nhịn được nói với ba Trần một câu “Lão nhị à, Ái Ân nhà ông cũng quá thật thà rồi.”
Nếu không phải hôm nay thanh niên tri thức Từ tìm Ái Ân gây rối, Ái Ân mới phải đem tình hình thực tế nói ra, thì người trong đội sản xuất đúng là sẽ luôn cho rằng Dương Dương đều là một mình thanh niên tri thức Từ chăm nom còn Ái Ân chỉ ngồi không hưởng lội thôi.
Ai có thể nghĩ được, cách một cánh cửa phòng, tình huống trong phòng lại hoàn toàn tương phản với những điều thanh niên tri thức Từ nói.
Ba Trần hơi giận “Mấy đứa nhỏ trong đội sản xuất chúng ta, tâm tư không nhiều, làm người đều thật thành. Làm sao so được với người từ thành phố tới, trong bụng đều đầy mưu toan.”
Cái chó má chứ mà thanh niên trí thức, căn bản chính là một đám rùa đen
Nông dân bọn họ cũng không phải dễ bắt nạt như vậy.
“Đúng vậy.” Nghe nói các thanh niên tri thức được phân đến các đội sản xuất khác gây ra không ít rắc rối, hắn còn tưởng đội sản xuất của mình thanh niên trí thức đều tốt cả. Không nghĩ tới đội của bọn họ lại có loại gian ngầm như vậy.
Mọi người đều đã đói bụng, Từ Lệ Anh đi rồi, những người khác liền ai về nhà nấy.
Làm xong đoạn vả măt bạch liên bông thích quá nên up lên luôn cho nóng
Mẹ Trần nhéo cánh tay Trần Ái Ân một cái “Cái con bé chết bầm kia, chuyện như vậy sao lúc trước mày không nói với mẹ hả? Trước kia mày muốn cho thanh niên tri thức Từ phụ mày một tay, mẹ đã không đồng ý rồi. Vậy mà hai anh em chúng mày một hai mè nheo cho bằng được. Tốt, mẹ cũng chiều chúng mày luôn. Mày coi mày có ngốc hay không, công việc mày làm hết một mình, công điểm còn muốn chia cho người ta một nửa cơ đấy. Thiếu chút nữa thanh danh đều bị người huỷ sạch, có biết không hả?”
“Mẹ mẹ mẹ…” Ôi, đúng là dùng hết sức để véo mà, nhất định bầm xanh luôn rồi, “Lúc trước con không biết, hiện tại con đã rõ cả rồi, mẹ xem, không phải con đã giải thích rõ ràng sao.”
“Hừ.” Nếu không phải đã giải thích rõ ràng, chuyện hôm nay còn không xong đâụ
Trần Bảo Quốc về sau thì được nghe kể lại, buồn bực một chút “Em gái à, chuyện Dương Dương là thật hay giả vậy?”
Trần Ái Ân đang giúp Dương Dương tắm rửa, nghe xong cười “Anh, anh hỏi thật hay đùa đấy? Dương Dương thế nào, anh không biết hả? Tã để thay cho Dương Dương anh cũng giặt không ít đi. Anh nói xem, Lệ Anh ở nhà chúng ta có thể giúp được gì, phụ được gì nào?”
Tâm tư thiếu niên, vẫn là chưa chịu hết hy vọng.
Nữ thần trong lòng thì ra cũng không hoàn mỹ, sẽ chơi chút thủ đoạn nhỏ, thậm chí còn chẳng khác mấy với bà chị thích chiếm lợi nhà hàng xóm.
Nữ thần cao cao tại thượng không dám mơ tưởng lúc này đã rớt xuống phàm trần, vương đầy tục khí. Chắc bây giờ ông anh hờ của cô chịu đả kích không nhỏ nhỉ?
“Sao lúc trước mày không nói?” Hôm nay lại nói?
Trần Ái Ân đem Dương Dương từ trong nước ôm ra, lau khô. Dương Dương đang vui vẻ nghịch nước mới đầu còn không vui, hừ hừ không muốn bị bế lên.
⬅ Trước Tiếp ➡