Nhưng chờ Trần Ái Ân lau khô hết nước trên người, thằng bé liền cảm thấy thoải mái, thế là cu cậu lại giơ tay đá chân mà cùng Trần Ái Ân đùa giỡn, khiến cô ra một thân mồ hôi “Anh, hai ta là long phượng thai. Lệ Anh mỗi lần tới nhà ta, anh vui thế nào, em thấy hết. Vốn là em nghĩ, dùng một nửa công điểm, có thể đổi về một bà chị dâu thì rất lời. Thế nhưng gần nhất em đã rõ ràng, Lệ Anh chỉ là thanh niên tri thức xuống nông thôn, cô ấy là người thành phố, sớm hay muộn cũng sẽ trở về.”
Trần Bảo Quốc bối rối “Lúc trước mày lại không nói với anh như vậy…”
“Không phải là em sợ anh ngượng ngùng, lại không chịu hết hy vọng sao? Huống chi, nếu không phải em dỗ anh như vậy, làm sao anh chịu đồng ý để Từ Lệ Anh xuống đất làm việc chứ? Anh nhất định sẽ che chở cho cổ. Cô ấy cứ mỗi ngày tới nhà của chúng ta, anh lại thường thường thấy người, vậy cháu nội anh hứa với ba mẹ biết lấy đâu ra, biết bao giờ anh mới chịu tìm chị dâu cho em hả?”
Trần Bảo Quốc miệng giật giật “Em à, chuyện này từ đầu tới đuôi, mày đều là vì anh hả?”
“Còn không phải sao? Anh chính là anh ruột duy nhất của em đó. Thật vất vả mới có người mà anh coi trọng, khiến anh động tâm, em là em gái ruột sao có thể không giúp anh một tay chứ? Khi ấy, Từ Lệ Anh vừa lúc muốn kết bạn với em, làm em lại càng muốn giúp anh. Hôm nay chuyện đã như vậy, anh, em khuyên anh một câu, Từ Lệ Anh cùng anh không hợp, mình lại chọn chị dâu khác được không anh?
Trần Bảo Quốc xoa mặt một phen “Mày, mày để anh nghĩ đã.”
Đối với Trần Bảo Quốc mà nói, thanh niên tri thức Từ cũng giống như ánh trăng sáng vậy. Cô vui vẻ làm bạn tốt, cùng chơi với em gái anh. Cô chủ động giúp đỡ em gái anh chăm sóc Dương Dương, còn để con bé được lấy không một nửa công điểm. Lúc ấy, Trần Bảo Quốc chỉ cảm thấy mình thật sự chưa từng gặp cô gái nào vừa xinh đẹp lại lương thiện như thanh niên tri thức Từ.
Hiện tại tình huống lại trái ngược, Trần Bảo Quốc hoàn toàn không tiếp thu được.
Mọi việc đều do một tay em gái mình làm tất, em gái chẳng những không được thanh niên tri thức Từ chiếu cố mà còn bị cô chiếm lợi không ít.
Em gái mình sở dĩ làm như vậy, tất cả đều là vì thành toàn một mảnh tâm ý của ông anh là mình đây. Trần Bảo Quốc cảm thấy, mình quả thật là một ông anh vô dụng.
Khoảng thời gian trước, thanh niên tri thức Từ thường xuyên đến nhà mình là do dùng thù lao một nửa công điểm của em gái đổi lấy.
Hôm nay, thanh niên tri thức Từ lại hung hung hổ hổ đến nói em gái mình chơi xấu cô…
Trần Bảo Quốc thấy có chút khó thở; chuyện đổi trắng thay đen, chỉ hươu bảo ngựa như vậy, sao thanh niên tri thức Từ lại có thể nói ra miệng được chứ?
Nhìn Trần Bảo Quốc rối rắm thế kia, Trần Ái Ân mới cảm thấy yên tâm phần nào.
Từ phần trước tiểu thuyết cô đã cảm giác được, Trần gia trong xương cốt đều là những người rất thương yêu người nhà, bao che khuyết điểm. Trần Bảo Quốc sở dĩ có cảm tình sâu sắc với Từ Lệ Anh như vậy, chủ yếu vẫn do hình tượng Từ Lệ Anh “tự mình hy sinh”, đối nguyên chủ “đặc biệt chiếu cố”.
Là thanh niên tri thức, lớn lên xinh đẹp, có hiểu biết, tính tình lại còn tốt, luôn chăm sóc em gái ruột nhà mình. Còn chia không một nửa công điểm cho em gái mình nữa chứ, cô gái tốt như vậy, ai mà không thích?
Hiện tại tình huống trái ngược, Từ Lệ Anh dùng mánh khoé, chiếm lợi của em gái mình không nói, lại còn làm hỏng thanh danh của nó. Loại con gái này á? Xin miễn cho