Kỳ Thi Ti thích cậu nhưng không dám thừa nhận, cho nên hắn nhận lấy đau khổ là đáng đời, ai thích cậu trong tình huống này, đều đáng nhận lấy khổ đau.
Mà khổ đau này lại không hề liên quan đến Khương Tuần.
Ngực bị móng tay của Khương Tuần cào ra dấu vết mới, giống như bị mèo con cào, Lục Từ bị cào mà trong lòng nhũn ra, tìиɧ ɖu͙© lại xông lên đầu, tình ý mãnh liệt quá mức ở trong cơ thể va chạm kêu gào, muốn bao phủ lấy Khương Tuần dưới thân mình.
Khương Tuần trừng mắt nhìn anh, khóe mắt khóc có hơi đỏ, vì thế cái trừng mắt này biến thành ánh mắt hờn dỗi, có chút đáng thương, cũng có chút đáng yêu.
Lục Từ hơi tỉnh táo lại.
Anh thích dáng vẻ Khương Tuần giả bộ ngoan ngoãn ngọt ngào, thích cậu dịu dàng lay động lòng người, cũng thích bản tính lạnh nhạt đơn giản của cậu.
Anh đối với Khương Tuần không phải là yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Anh đã rũ hơn Khương Tuần, cũng chơi đùa khá nhiều rồi, vẻ ngoài không phải là vũ khí sắc bén có thể hấp dẫn anh.
Anh nhớ rõ thời gian đó tâm tình của Kỳ Thi Tư vô cùng tốt, nói là nhìn thấy một omega vừa ý, chỉ là tính cách không tốt, lại không chịu tiếp nhận tình cảm của hắn, bị hắn tạm thời nhốt ở trong nhà.
Không bao lâu sau hắn liền dẫn Khương Tuần ra ngoài, nhưng Khương Tuần mặt không chút thay đổi ngồi ở bên cạnh hắn, không thèm để ý bất kỳ ai, thoạt nhìn vẫn chưa tình nguyện, Kỳ Thi Tư còn ưỡn mặt lại gần cậu làm ra vẻ thân mật.
Có lẽ là bởi vì tay bị bắt lấy nên không thể đẩy ra được, Khương Tuần hung hăng cau mày, nghiêng đầu nhìn về phía ngược lại, đè nén lửa giận khiến gân cổ đều nhô ra, cứng rắn giống như một lưỡi dao mỏng.
Giữa chừng cậu đi ra ngoài với Kỳ Thi Tư, một lúc lâu cũng chưa thấy quay lại.
Lúc Lục Từ đi rửa tay thì vừa hay nhìn thấy bọn họ trên sân thượng, đúng lúc nhìn thấy Khương Tuần ra sức đấm Kỳ Thi Tư một cái.
Kỳ Thi Tư không để ý, bị đánh, sắc mặt nhất thời thay đổi.
Lục Từ biết ông nội nhỏ của anh tính khí rất nóng nảy, từ nhỏ đến lớn chưa có ai không nghe lời, mắt thấy tay cũng đã giơ lên nhưng lại treo lơ lửng giữa không trung vài giây, thật sự không nỡ đánh Khương Tuần.
Hắn hổn hển vác Khương Tuần đi ra ngoài, Lục Từ đứng ở một bên bóng mờ, không bị hắn nhìn thấy.
Lúc đi ngang qua, Khương Tuần trên lưng hắn còn đang giãy dụa, có thể là đoán được lúc về nhà hắn sẽ giày vò cậu như thế nào, trong giọng nói phẫn nộ xen lẫn chút sợ hãi, "Thả tôi ra!”
Cậu liều mạng vung tay, thậm chí thiếu chút nữa đánh vào Lục Từ đang đứng xem.
Lục Từ không muốn để cho cậu đυ.ng vào mình, nhíu mày, trong nháy mắt đó giơ tay bắt lấy cổ tay cậu.
Khương Tuần không ngẩng đầu lên được, liền hoảng sợ rụt tay lại, phản ứng ngay sau đó rất dữ dội, cào mạnh khiến mu bàn tay anh bị trầy xước.
Mấy vết móng tay rất nông ửng đỏ, không chảy máu, giống như bị móng vuốt của mèo gãi trúng.
Lục Từ trầm mặt, nhìn qua, chỉ có thể nhìn thấy mái tóc xoăn màu nâu sẫm của Khương Tuần đang đong đưa trong bóng tối lảo đảo đi xa.
Một omega toàn thân đầy gai, lần tiếp theo xuất hiện trước mặt bọn họ lại trở nên dịu dàng nghe lời, cặp mắt đào hoa cong cong, cười rộ lên còn có má lúm đồng tiền rất ngọt ngào, mặc kệ Kỳ Cạnh Tư ôm eo mình.
Kỳ Thi Tư không nhìn ra sự lạnh lùng ẩn giấu dưới ý cười của cậu, đắc ý cho rằng cuối cùng mình cũng có thể thuần phục được Khương Tuần, nhưng Lục Từ nhìn ra.
Anh nghĩ, omega này ngược lại rất biết giả vờ.
Sau khi lên giường cùng với Khương Tuần, anh lại bổ sung trong lòng, cũng rất biết quyến rũ người khác.