⬅ Trước Tiếp ➡
Khương Tuần dùng đầu ngón tay chạm vào môi, thở gấp đến mức quả thực có chút khô.
Họ đã làm không ngừng nghỉ trong một thời gian dài, hơi ấm của da kề da dần làm dịu đi sự khó chịu của thời kỳ phát tình, Lục Từ liếc nhìn cánh cửa phòng ngủ đang mở, suy nghĩ một lúc, vẫn không muốn rời khỏi cơ thể ấm áp của Khương Tuần.
Anh cúi đầu liếʍ vào môi Khương Tuần, sau khi liếʍ có chút ướŧ áŧ thì anh mới bế cậu lên.
Khương Tuần theo bản năng muốn ôm lấy eo anh, nhưng chân yếu ớt nhấc không nổi, lòng bàn chân đang để bên cạnh Lục Từ cọ vào lớp lông trên bắp chân anh, ngón chân ngứa ngáy co quắp lại, bắp chân hơi co giật mà căng ra.
Cảm giác được cậu mất đi sức lực, Lục Từ lật ngược cậu lại, dươиɠ ѵậŧ vẫn cắm ở bên trong tiến vào sâu hơn một chút.
Khương Tuần vùi đầu vào vai hõm anh, nhún nhún hông, vừa đau vừa sướиɠ rêи ɾỉ, thút thít muốn bảo anh bỏ mình xuống, nhưng do mệt quá nên không nói được lời nào, đầu ngón tay tê dại mềm nhũn rũ xuống lưng Lục Từ, sau đó mơ mơ hồ hồ bị anh bế đến phòng khách để lấy nước.
Tiếng nước chảy róc rách đánh thức cơn khát nước của cậu, Khương Tuần bất giác liếʍ môi, ngẩng đầu lên, không thể chờ đợi mà nóng lòng tìm cốc nước trong tay anh.
Đầu ngón tay vất vả giơ lên
muốn đón lấy, Lục Từ thấy thế, một tay đỡ mông cậu, tay kia đưa ly nước lên miệng, uống một ngụm.
Khương Tuần nhìn chằm chằm ly nước, thấy anh tự mình uống trước, liền rêи ɾỉ lo lắng thúc giục anh, sợ anh uống hết nước.
Theo sau đó, Lục Từ cúi đầu hôn lên môi cậu.
Chất lỏng mát lạnh như mưa trong sa mạc chảy vào khoang miệng khô khốc của cậu, Khương Tuần liều mạng mυ"ŧ lấy theo bản năng, toàn thân co rút lại, Lục Từ nặng nề hít một hơi.
Anh không cho Khương Tuần tự uống nước, mà muốn cho cậu uống từ miệng của mình, muốn cậu tình nguyện hôn anh.
Cứ như vậy cho cậu uống được hơn nửa ly nước, tốc độ của Khương Tuần dần dần chậm lại, hơi thở gấp gáp cũng thấp đi rất nhiều, cậu cố dồn lực lầm bầm mắng anh: "Đồ keo kiệt."
Mồ hôi nóng lấp lánh trên trán, trên lông mi cậu cũng có chút vương vài giọt lệ, đôi môi ẩm ướt lại khôi phục vẻ mềm mại thường ngày.
Đầu ngón tay của Lục Từ nhẹ nhàng chạm vào môi cậu và vuốt qua một bên, tiếng cười trầm thấp cực kỳ dịu dàng.
"Lúm đồng tiền thì sao, anh muốn xem má lúm đồng tiền."
Khương Tuần mím môi, hàng mi dài mảnh che đi đôi mắt, không nói gì.
Lục Từ biết cậu nhất định lại đang mắng mình trong lòng.
Anh kiên nhẫn chờ đợi, đợi Khương Tuần lại liếʍ môi khát nước, sau khi cố gắng đoạt lấy cốc nước trong tay anh nhưng vô ích, cuối cùng cậu miễn cưỡng lộ ra lúm đồng tiền.
Cái lúm vừa đủ để che đi đầu ngón tay, Lục Từ tập trung vuốt ve lúm đồng tiền của cậu, lại hôn cậu một lúc lâu.
Hai lúm đồng tiền trên má sưng tấy vì bị mυ"ŧ, nhất định sẽ để lại dấu, Khương Tuần không có thời gian để nghĩ xem mấy ngày này nên làm gì, còn đang trơ mắt nhìn chiếc cốc trên tay.
Lúc nói, đôi môi mấp máy cọ cọ vào gò má Lục Từ, yếu ớt, có chút đáng thương: “ Anh Lục, em muốn uống nước.”
Âm thanh nhẹ nhàng rất gần nhưng có chút khó khăn, Lục Từ ngửi thấy mùi cà phê dưới lớp bạc hà, rất thơm.
Hầu như ngày nào sau giờ làm việc cậu cũng uống cà phê và đã trở thành một thói quen, vì vậy anh luôn rất thích hương vị của Khương Tuần.
Thích pheromone của Khương Tuần, thích má lúm đồng tiền của Khương Tuần, thích nụ cười của cậu, thích đôi lông mày cong và tính cách hai mặt của cậu.
Người yêu hợp với tâm ý thông thường sẽ được đưa vào bảng tính điểm trong lòng Lục Từ, có một số có chất riêng thì sẽ được cộng điểm, có một số hành vi sẽ bị trừ điểm, người nào mà có số điểm nằm dưới tiêu chuẩn thì sẽ phải rời khỏi anh.
Nhưng anh đã không thể tính rõ số điểm của Khương Tuần.
Lục Từ lại cho cậu uống nước theo cách vừa rồi, tận hưởng cảm giác bất lực của Khương Tuần khi cướp lấy nước từ miệng anh.
Thấy Khương Tuần tham lam nuốt chất lỏng ấm áp, lòng bàn tay chậm rãi nhẹ nhàng vuốt ve gáy Khương Tuần, tuyến thể khẽ run vì bị cắn quá nhiều dấu răng, Khương Tuần rên lên một tiếng, dường như có chút đau, cũng có chút ủy khuất, trong mắt có chút hơi ươn ướt.
Lục Từ thích làm cho cậu trở nên ướŧ áŧ.
Trong mắt cũng thế, bên dưới cũng thế.
Dần dần động tác ra vào ngày càng mạnh khiến cho Khương Tuần rơi vào trạng thái mất thăng bằng, phải dùng lực bám lấy Lục Từ mới không bị ngã xuống.
Cuối cùng cậu cũng uống đủ nước, cậu gục đầu vào vai Lục Từ mà rêи ɾỉ, vừa sướиɠ vừa đau, "nước mắt sinh lý" không ngừng trào ra.
Cậu mê man nhìn bầu trời ngoài phòng khách đã tối sầm lại.
Đã một ngày trôi qua rồi.
-----
⬅ Trước Tiếp ➡