Buổi sáng sau khi thời kỳ mẫn cảm hoàn toàn lắng xuống, Lục Từ vẫn chưa đi làm.
Khương Tuần thức dậy, ngáp một cái, uể oải nhắc nhở: "Anh sắp trễ giờ làm rồi.”
“Chiều mới đi.”
Lục Từ lưu luyến bầu không khí dịu dàng khi nằm cùng cậu, chạm vào mặt cậu và lại hôn cậu, ôm cậu lần nữa.
Khương Tuần nhắm mắt lại mặc cho anh hôn, thầm nghĩ mới sáng sớm chưa đánh răng mà đã hôn nhau thì thật kỳ lạ.
Eo bắt đầu nóng lên, lòng bàn tay phóng đãng của anh ta ấn xuống đùi trong mềm nhũn, hơi dùng sức, hai chân không khép lại được mà hơi tách ra, Khương Tuần giật mình, vội quay đầu đẩy anh ra.
Nhưng Lục Từ đã biết cậu sẽ cự tuyệt, vừa hôn sâu, anh vừa giữ vào lưng dưới của cậu, hai cơ thể trần trụi trong chăn, nóng bỏng chạm vào nhau, có thứ gì đó cứng rắn được đẩy vào trong cửa huyệtt mềm mại ướŧ áŧ.
Trong thời kỳ mẫn cảm cửa huyệt bị dày vò có chút sưng lên, cơn đau râm ran nhẹ xen lẫn kɧoáı ©ảʍ hòa quyện giữa "cá với nước" khiến cho nước mắt của Khương Tuần nhanh chóng tuôn ra.
Động tác của Lục Từ có thể nói là nhẹ nhàng, đi chuyển rất chậm nhưng mà rất sâu, qυყ đầυ bị huyệt thịt siết chặt, giống như cạy nắp vỏ sò, sau đó hút lấy bên trong cửa huyệt mềm mại.
Một hồi lâu, qυყ đầυ sưng tấy bị mắc trong miệng cửa, anh cắn vào sau gáy của Khương Tuần, phả ra hơi thở nặng nề, cùng lúc đó đưa pheromone và tϊиɧ ɖϊ©h͙ nồng đậm vào trong cơ thể cậu.
Cơ thể của Khương Tuần trở nên căng cứng, run rẩy, thở hổn hển, phải mất một lúc mới bình tĩnh trở lại.
Lục Từ vẫn vùi trong cơ thể của cậu, cắn vào cổ cậu, Khương Tuần cảm nhận được hơi thở của anh có chút trầm thấp, không biết là vì sao, vì vậy cậu khàn giọng thì thào nói: "Anh Lục, nơi đó thật sự là sắp sưng luôn rồi."
Nghe được lời khẩn cầu nhẹ nhàng của cậu, Lục Từ mở mắt ra, giơ tay chống lên người, nhìn chằm chằm vào viền mắt đỏ hoe của cậu.
Tâm trạng có chút khó chịu vì không được làm tiếp của anh cũng đã được xoa dịu, anh cúi đầu hôn lên khóe mắt Khương Tuần, giọng nói dịu đi: “Được, không làm nữa.”
Anh xuống giường đi vào phòng tắm rửa, Khương Tuần nhìn vết xước phía sau lưng anh, lặng lẽ thở phào một hơi.
Phòng ngủ và cơ thể đều có mùi bạc hà nhẹ, thời kỳ mẫn cảm trôi qua, tính hung hăng áp bức đã mất đi, Khương Tuần sờ gáy, vết răng mới còn đau, nhưng mùi bạc hà trên người đã tan biến từ lâu.
Cậu đã làm quá lâu, cũng đã ngủ quá nhiều rồi, muốn nghịch điện thoại một chút nhưng điện thoại đã bị ném ra bên ngoài.
Đợi Lục Từ tắm rửa xong, quấn khăn tắm đi ra, cậu nhẹ giọng nói: "Anh Lục, anh lấy điện thoại giúp em được không? Chân em yếu không đi được."
Giọng nói khàn khàn do làʍ t̠ìиɦ quá mức nghe đến đáng thương, Lục Từ liếc cậu một cái, đi ra phòng khách cầm điện thoại đi vào.
Khương Tuần nằm nghiêng dưới chăn nghịch điện thoại, nhìn thấy mấy cuộc gọi nhỡ của Kỳ Thi Tư, còn có của chủ tiệm rửa xe, đều là những lời hỏi thăm sức khỏe của người đồng hương là cậu.
Dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ ấm nóng tràn ra từ trong hậu huyệt, thấm ướt gót chân, rất khó chịu nhưng Khương Tuần cũng không muốn cử động.
Cậu ngẩng đầu nhìn về phía Lục Từ, anh đã thay một bộ vest để đến công ty, chiếc áo sơ mi không cài khuy lộ ra đường nét cơ bắp hoàn hảo như tượng tạc, làn da săn chắc đã mất đi vẻ thư sinh, trở lại là tổng giám đốc Lục vừa lý trí vừa lãnh đạm.
từ trong đầu cậu: “Đói bụng thì gọi giúp việc bưng đồ ăn lên, buổi tối anh sẽ về sớm với em."
Khương Tuần cuộn mình trong chăn, chỉ lộ ra khuôn mặt đỏ bừng nhìn anh: "Anh Kỳ gọi điện cho em mấy lần, nếu anh ấy đến mang em đi thì phải làm sao?"
Lục Từ dừng một chút, sau đó nhàn nhạt nói: "Không cần phải lo lắng."
Nói như vậy cũng có nghĩa là anh sẽ một mình đàm phán với Kỳ Thi Tư những vấn đề thuộc về Khương Tuần mấy ngày nay, ánh mắt Khương Tuần khẽ lóe lên, cậu mỉm cười, gật đầu với má lúm đồng tiền ngọt ngào nói: “Được.”
Sau khi Lục Từ đi làm, Khương Tuần bảo giúp việc bưng lên cho mình một bát cháo để lót dạ, cả buổi chiều đều nằm trên giường nghỉ ngơi.
Kỳ Thi Tư không gọi lại cho cậu, có lẽ là đã đàm phán với Lục Từ rồi.
Rốt cuộc, cho dù hắn muốn mang Khương Tuần đi, hắn cũng không thể làm gì được, cơ thể của Khương Tuần bây giờ được bao phủ bởi pheromone của Lục Từ mạnh đến mức nó vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan, đừng nói là rời đi cùng Kỳ Thi Tư, vừa bước ra cửa cũng sẽ khiến người khác phải bịt mũi tránh xa.
Hơn nữa, hắn lại đang tranh dành cổ phần, căn bản là không đi nổi.
Quả nhiên, Lục Từ về rất sớm, ăn cơm tối cùng với cậu, sau đó xử lý công việc mang về từ công ty.
Lúc này Khương Tuần vẫn còn đang tương đối quyến luyến pheromone của anh, gối đầu lên đùi anh chơi một trò chơi nhỏ trên điện thoại, ánh đèn nhiều màu sắc phản chiếu trên khuôn mặt trắng nõn của cậu, cũng nhuốm một có chút rực rỡ.
Lục Từ thỉnh thoảng chạm vào mặt hoặc véo dái tai của cậu.
Anh ít nói, nhưng cậu rất thích động tác nhỏ kiểu thân mật này.
Nếu phớt lờ cái sự thực bao nuôi và thân phận trái ngược nhau đi thì bầu không khí như này trông giống như một cặp tình nhân đang yêu nhau.
Thời kỳ mẫn cảm khiến Khương Tuần rất khó chịu, cho nên mấy ngày nay Lục Từ không chạm vào cậu, chỉ ôm hôn cậu, hoặc ma sát vào chân cậu rồi xuất ra.
Sau khi nghỉ ngơi ở nhà Lục Từ ba bốn ngày, ngay lúc Khương Tuần gần như không thể xuống đất, Kỳ Thi Tư gọi điện thoại đòi người, dùng giọng điệu không tốt thúc giục: “Buổi tối về nhà chờ tôi."
Khương Tuần đồng ý, nhưng không nói với Lục Từ đang làm việc ở công ty.
Cậu không có gì để thu dọn, vì vậy tắm rửa thay đồ xong thì rời đi, nhưng cậu không đến chỗ Kỳ Thi Tư trước mà đến tiệm rửa xe.
-----