⬅ Trước Tiếp ➡
Tiễn biệt thắng tân hôn nên Kỳ Thi Tư cho cậu nghỉ vài ngày, ở nhà ăn no rửng mỡ với Khương Tuần.
Ngày thứ hai cậu, về nhà liền phát hiện không thấy Khương Tuần đâu, đi xung quanh phòng tìm một vòng, sau đó anh hùng hổ gọi điện thoại cho Lục Từ.
Quả nhiên có giọng nói của Khương Tuần truyền đến từ đầu dây bên kia, mang theo chút áy náy.
"Anh Kỳ, thời kỳ mẫn cảm của anh Lục đã đến.”
Thời kỳ mẫn cảm của Alpha thường là khoảng thời gian rất nguy hiểm, tính công kích của Alpha trong giai đoạn nhạy cảm rất mạnh, cảm xúc lên xuống kịch liệt, cần sự an ủi của Omega mới có thể bình tĩnh vượt qua được.
Lúc trước không có Khương Tuần, trong thời kỳ mẫn cảm bọn họ đều sẽ tự nhốt mình lại, không muốn để cho những omega không hợp tâm ý đó làm thuốc giải, bây giờ đã có Khương Tuần, tất nhiên cũng không cần cố chấp chịu đựng nữa.
Có lý do chính đáng này, Kỳ Thi Tư cũng không tiện nói gì, hậm hực nói, "Qua thời kỳ mẫn cảm, tôi gọi người đến đón cậu.”
"Được.”
Khương Tuần vừa cúp máy, điện thoại liền bị người khác rút mất rồi ném sang một bên.
Lục Từ ôm lấy cậu từ phía sau, cúi đầu hỏi, "Nói chuyện với ai vậy?”
Với giác quan của Alpha thì đã nghe rõ giọng nói của Kỳ Thi Tư từ lâu, nhưng vẫn muốn hỏi ra nghi vấn.
Khương Tuần hơi nghiêng đầu, khóe môi câu lên một độ cong ngọt ngào mềm mại, "Em nói chuyện với anh Kỳ..."
Hai má bị bóp mạnh, Lục Từ nhìn chằm chằm vào cậu, trong đôi mắt đen nhánh lộ ra mấy tia máu đỏ dữ tợn, trên gương mặt phủ đầy sương mù nặng nề, "Không được nghĩ đến người khác.”
Alpha càng mạnh, thời kỳ mẫn cảm sẽ càng nguy hiểm, càng cực đoan.
Bây giờ thời kỳ mẫn cảm vừa mới bắt đầu, anh còn có thể cho phép Khương Tuần gọi điện thoại, rất nhanh sau đó, ngay cả ánh mắt của Khương Tuần anh cũng muốn độc chiếm, cho dù chỉ di chuyển về phía phòng khách hoặc rèm cửa sổ cũng không được.
Không được nhắc đến alpha khác, không được nghĩ đến bất cứ ai ngoại trừ anh.
Khương Tuần là omega của anh, chỉ có thể nhìn anh.
Hai má Khương Tuần bị anh bóp đến đau nhức, trên gương mặt hiện ra dấu tay, nhưng vẫn cười, mơ hồ đáp một tiếng, chậm rãi vuốt ve sống lưng anh, "Biết rồi, em chỉ cần anh thôi.”
Năm ngoái lúc cậu vừa này, chỉ là lúc kiệt sức không để ý nhắc tới cái tên khác, đã bị alpha phát cuồng đập vỡ tất cả đồ đạc trong nhà, trói cậu lên giường làm đến nỗi tiểu ra ngoài.
Thiếu chút nữa cậu cảm thấy mình sắp chết, khóc lóc cầu xin tha thứ cũng vô ích.
Sau chuyện này lòng cậu vẫn còn sợ hãi, nhưng suy nghĩ lại có chút lạnh lùng, chẳng qua mình chỉ là một món đồ chơi chung mà thôi, thế nhưng biểu hiện của alpha này thật giống như yêu cậu rất sâu đậm.
Chẳng qua là bản năng xấu xa muốn chiếm hữu làm của riêng để chơi trò mờ ám mà thôi, cũng không phải bởi vì cậu.
Chỉ là sau khi bị ngược đãi thì cậu đã có kinh nghiệm, cho dù ở cùng với alpha nào qua thời kỳ mẫn cảm cũng đều có thể làm cho mình bình an vô sự.
Giọng điệu dịu dàng dỗ dành hòa tan từng chút từng chút mây đen trong mắt Lục Từ, anh di chuyển ánh mắt xuống phía dưới, dán chặt vào đôi môi hồng nhuận của Khương Tuần.
Mùi bạc hà tới gần, đầu lưỡi cạy môi rằng rồi luồn vào, Khương Tuần thuận theo mở miệng cùng hôn môi cùng với anh.
So với Kỳ Thi Tư chưa bao giờ hôn môi và thích sạch sẽ mà nói, Lục Từ quả thực là một trường hợp ngược lại, có thể nói là một kẻ cuồng hôn.
Anh cực kỳ thích cảm giác hai hơi thở hòa vào nhau triền miên, lúc này anh vừa tập trung lại vừa dịu dàng, nhưng không mất đi tính hung hăng có một không hai của Alpha, bất kỳ một tình nhân nào cũng sẽ phải say đắm trong nụ hôn thân mật của anh.
Ngay cả Khương Tuần không có bất kỳ suy nghĩ nào với anh cũng sẽ dần dần động tính dưới nụ hôn tuyệt vời như thế này.
Cậu không thể khống chế phản ứng sinh lý của mình, dứt khoát để mình đắm chìm trong đó.
Lục Từ ôm cậu lên sofa bên cạnh rồi tập trung hôn môi, Khương Tuần hôn đến đầu lưỡi tê dại, môi đều sắp mất đi tri giác, cậu nhịn không được nhẹ nhàng đẩy Lục Từ một cái, khí thế chèn ép của đối phương liền lập tức giảm bớt, cho rằng cậu đang từ chối.
Anh không cho phép Khương Tuần từ chối.
Khương Tuần cố gắng tìm được một khe hở để lấy hơi, nhưng đôi môi mỏng của Lục Từ giống như khe hở của cậu, một chút cũng không bỏ sót, còn bị một khoảnh khắc từ chối vừa rồi chọc giận, đặt cậu lên sô pha, dùng bộ phận cứng rắn đâm vào cậu qua một lớp quần.
⬅ Trước Tiếp ➡