Rất nhanh, Khương Tuần đã bị anh làm ướt.
Mùi cà phê của omega bị mùi bạc hà nhàn nhạt xâm nhập kín không một kẽ hở, tuyến thể bắt đầu nóng lên, cậu nhịn không được ôm lấy eo Lục Từ, vô ý thức ưỡn hông cọ.
Giống như bọn họ chưa bao giờ che dấu ham muốn tìиɧ ɖu͙© tràn đầy mà alpha sinh ra, cậu cũng không bao giờ ngượng ngùng.
Tín hiệu ham muốn bị Lục Từ nắm bắt chính xác, hơi thở của anh hơi trầm xuống, vừa nhẹ nhàng cắn môi dưới đang run rẩy của Khương Tuần, vừa lột quần cậu xuống, bàn tay luồn vào từ bên chân thừa dịp bắt lấy bắp đùi cậu, tách ra một bên.
Cửa huyệt ướt đẫm, dịch ruột bị dẫn dụ phát tình tràn ra từng đợt, giống như một dòng suối mật ngọt đang sôi trào.
Lục Từ không bôi trơn và khuếch trương, anh biết việc đó không cần thiết, đầu rùa cương cứng cọ hai cái lên huyệt thịt xinh xắn rồi cắm vào.
Cậu không nghĩ rằng anh sẽ trực tiếp tiến vào, Khương Tuần căng thẳng, có chút kịch liệt dùng sức đẩy anh một cái, cố hết sức nghiêng đầu phát ra âm thanh đầy đau đớn, "Chậm..... ôi!”
Môi Lục Từ đuổi tới giống như viên đạn ngăn chặn giọng nói của cậu, cùng lúc đó, cây dươиɠ ѵậŧ cắm vào huyệt thịt ướŧ áŧ chợt đυ.ng mạnh một cái.
Nước mắt Khương Tuần chực trào ra, cằm cũng hơi run rẩy, vai và cổ khom xuống tạo thành rãnh nhỏ uyển chuyển duyên dáng.
Hõm xương quai xanh bị ngón tay Lục Từ vuốt ve, mang theo chút trìu mến, lực tay rất mạnh, sau đó chậm rãi dời xuống, bao trọn lấy bầu ngực cậu rồi xoa bóp, nhéo lấy đầu ngực đỏ cứng rắn như hai viên bi sắt một cách tàn ác.
Hai bên đều bị xoa đỏ, vừa ngứa vừa nóng, một lát sau, Lục Từ lưu luyến buông tha đôi môi tệ dại của cậu ra, cúi đầu ngậm lấy núʍ ѵú của cậu.
Khương Tuần lên giường với ba người bọn họ, chỉ có Lục Từ thích chơi đùa ngực cậu nhất, vừa nghiêm túc lại vừa ngang ngược muốn chơi đùa nơi đó bằng cách cố gắng xoa bầu sữa thị nhỏ, lần nào cũng vậy khiến cho Khương Tuần nghi ngờ có thể anh thiếu tình thương của mẹ, hoặc có sự cố chấp nào đó đối với ngực của phụ nữ.
Cậu đã từng hỏi, nói ra với giọng điệu tùy ý đùa giỡn, nhưng thật ra là muốn uyển chuyển nhắc anh buông tha nơi đó của cậu.
Lúc Lục Từ nghe xong, trên gương mặt vốn không có biểu cảm gì đột nhiên nở một nụ cười.
Anh cười rất kỳ quái, cười Khương Tuần suy đoán lung tung, cười cậu vì thế mà cảm thấy đau đầu khổ não, cuối cùng, anh ôm Khương Tuần vào trong ngực, bàn tay luồn dưới áo lại bắt đầu sờ đầu ngực cậu, giọng điệu bình thản trả lời.
"Anh không có bóng ma, trong lòng cũng không có chấp niệm, chỉ là nơi này của em sờ rất thích.”
"Nơi này của Tiểu Tuần sờ rất thoải mái.”
Lúc không có người thứ ba ở đây, anh sẽ gọi Khương Tuần là Tiểu Tuần, sắc mặt cũng sẽ dịu dàng hơn rất nhiều.
Giống như Lục Từ ở bên ngoài và Lục Từ chỉ ở trước mặt một mình cậu là hai người khác nhau vậy, hoặc có thể nói, Lục Từ chia thành Lục Từ không có omega và Lục Từ có omega.
Lục Từ không có omega cũng không có bất kỳ nhược điểm nào, bất khuất, lạnh lùng, cứng rắn, không tình cảm, không sắc dục giống như một cỗ máy tinh vi, mà khi đối xử với omega của mình, anh lại khôi phục thành con người sống động.
Khương Tuần không biết anh có đối với những tình nhân là omega trước đó có giống như thế này không, nhưng mà chuyện này cũng không liên quan đến cậu, cậu cũng lười tìm hiểu.
Hàm răng nhọn sắc bén ngậm mυ"ŧ đầu ngực đỏ tươi nhỏ xinh, tra tấn đến nỗi cả người Khương Tuần run rẩy, ngón tay trắng nõn luồn vào trong mái tóc thô cứng của anh rồi dùng sức đẩy, mang theo tiếng khóc khó kìm được.
"Đừng, đừng cắn..."
Lục Từ không nghe, nhưng anh ngừng lại, ngẩng đầu nhìn Khương Tuần một cái.
Alpha trong thời kỳ mẫn cảm vô cùng để ý đến sự phối hợp của omega, một chút bài xích cũng sẽ khiến bọn họ phát điên, mặc dù Khương Tuần đã hơi mê man, cũng bị cái liếc mắt trong yên lặng này làm cho sống lưng ớn lạnh.
Cậu ý thức được mình nói sai, lại vội vàng lộ ra một chút cười ngọt ngào an ủi, thở dốc.
"Có thể cắn..... Nhẹ, nhẹ một chút. ”
Áp lực âm trầm trên người Lục Từ lại dần phai nhạt.
Anh lần nữa cúi đầu xuống, hài lòng cắn rách da núʍ ѵú của Khương Tuần, thịt ngực bị xoa cũng hơi lớn lên, sau đó tiếp tục hôn môi cùng với cậu.
Thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi đã kết thúc, Khương Tuần thật sự sắp không chịu nổi nụ hôn của anh, sắc mặt ửng hồng, gần như ngạt thở, lại bị đυ.ng trước đυ.ng sau không ngừng lắc lư, núʍ ѵú đã cắn rách bị l*иg ngực nóng bỏng rắn chắc của Lục Từ đè ép ma sát, có chút đau đớn, nhưng lại nóng không chịu được.
Xương cụt ê ẩm, cảm giác tê dại chạy khắp chân tay.