Lục Thanh Hoài cũng không cản trở mà chậm rì rì nói: "Cục cưng, nếu như em không ngại chuyện cách hai ba ngày là phải cùng anh đến đây dạo một lần, vậy thì mua một hộp cũng được."
Oán niệm trong lòng Tống Miên đã chọc thủng chân trời, nhưng sau khi cân nhắc một lúc cô vẫn phải đành khuất phục.
Cô ngập tràn oán niệm, nhăn khuôn mặt nhỏ mà ôm lấy cánh tay Lục Thanh Hoài, cọ cọ làm nũng: "Vậy A Nghiên đi lấy đi."
Lục Thanh Hoài gật đầu, tiện tay lấy thêm bốn hộp nữa ném vào trong xe đẩy.
Năm hộp là năm mươi cái, Tống Miên thấy thế thì chỉ cảm thấy đủ lắm rồi, thấp giọng hỏi: "A Nghiên, anh mua nhiều thế làm gì hả? Đi bán sỉ hay sao vậy?"
Lục Thanh Hoài chẳng hề để bụng, vừa cười vừa một tay đẩy xe, một tay kéo cô đi về phía trước. Anh tùy ý nói: "Sợ gì chứ, cũng có phải là không dùng hết đâu.
Ánh mắt Tống Miên dần trở nên u oán, sống không còn gì luyến tiếc.
Lúc hai người về đến nhà đã hơn 6 giờ, Lục Thanh Hoài xách hai túi đồ lớn vào nhà. Một túi là đồ ăn vặt của Tống Miên, túi còn lại là các loại nguyên liệu nấu ăn, chí ít tối hôm nay với ngày mai Tống Miên cũng có lộc ăn uống.
Lục Thanh Hoài cởi áo khoác, rót cho Tống Miên cốc nước rồi mở TV lên cho cô xem trước, còn bản thân thì đi vào phòng bếp bắt đầu sơ chế nguyên liệu để chuẩn bị nấu cơm.
Tống Miên bóc một gói khoai tây chiên chạy tới phòng bếp, Lục Thanh Hoài đang đứng ở đó quay lưng về phía cô. Hắn cao lớn, chân dài, vai rộng, eo nhỏ, tay áo hoodie màu đen được xắn lên tới cẳng tay, dáng người cao ráo lại cân đối.
Tống Miên sát lại gần, chỉ thấy ánh mắt hắn rất tập trung, tay nghề thành thạo đâu vào đấy, nhìn trông vô cùng hấp dẫn.
Lục Thanh Hoài thấy cô thò đầu tới rồi chăm chăm nhìn hắn, bèn mỉm cười nói: "Bé cưng sao thế?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"A Nghiên đúng là tuyệt quá đi, bất kể làm việc gì cũng có thể làm xuất sắc, học hành, nấu cơm, hay thể thao cũng đều giỏi như nhau!" Tống Miên nhìn hắn rồi nghiêm túc nói.
"Như thế này không tốt sao?" Lục Thanh Hoài hỏi lại với nụ cười ấm áp nhẹ nhàng, rồi tự mình đáp lại: "Những việc đó anh đều học được, Miên Miên thì không cần phải học đâu, Miên Miên chỉ cần có anh là đủ rồi."
"Không phải là không tốt, chỉ là A Nghiên à, anh không thấy mệt hả?" Tống Miên nhỏ giọng nói.
"Nếu như anh gánh vác toàn bộ áp lực, vậy thì em cũng sẽ cảm thấy có áp lực, hơn nữa.." Cô nhíu mi, do dự nói tiếp: "Hơn nữa những việc đó anh đều biết làm hết rồi, nếu như có một ngày chúng mình xa nhau, vậy thì em vẫn chẳng biết làm gì, em vẫn còn muốn dựa vào bản thân mình cơ."
"Bé cưng, giữa chúng ta chẳng lẽ còn phải chia ra hai ngả à?"
Lục Thanh Hoài đặt con dao xuống, tay chống lên vách tường bằng đá lạnh lẽo, ánh mắt nhìn xuống. Lông mi rủ xuống che giấu đi cảm xúc thay đổi thất thường trong đôi mắt hắn, hắn im lặng một lúc mới quay người cúi đầu nhìn cô rồi hỏi như vậy.