"Em, không phải.." Tống Miên nhận ra được sự thay đổi trong cảm xúc của hắn, cảm thấy sự bình tĩnh của hắn lại hiện ra vẻ kiềm chế.
Cô muốn giải thích nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu, mà hắn cũng không cho cô cơ hội giải thích mà tiếp tục nói: "Miên Miên, chẳng lẽ em luôn tồn tại suy nghĩ chúng ta sẽ tách nhau ra sao? Nhưng cho tới bây giờ, mọi việc anh làm, mọi bước anh đi đều là vì em."
Tống Miên nhìn hắn một cách nghi ngờ, Lục Thanh Hoài hôn lên trán cô, nhẹ giọng nói: "Bé cưng à, anh học giỏi là để phụ đạo cho em những lúc em cần, nếu em không muốn học thì cũng chẳng sao cả, về sau anh có thể kiếm tiền nuôi em."
"Nấu cơm là bản thân anh muốn nấu cho em ăn, nấu cơm làm việc nhà anh đều gánh hết được, em chỉ việc ăn là được rồi, bởi vì việc này sẽ khiến anh rất có cảm giác thành tựu, còn thể thao.."
"Học vật lộn, học boxing đều là đảm bảo an toàn cho em, học một vài môn thể thao khác hay năng khiếu cũng đều là lo liệu cho tương lai, với lại nếu như em thấy có hứng thú như thế thì anh có thể đích thân dạy lại cho em."
Lục Thanh Hoài thấy ánh mắt càng lúc càng ngạc nhiên tới mức bứt rứt của Tống Miên, hắn đột nhiên nắm lấy vai cô, dường như đang làm nũng mà gọi cô một tiếng: "Bé cưng?"
"Hả?" Tống Miên đáp lại, ngơ ngác rồi lại nhìn hắn hết sức chăm chú.
"Bé cưng, anh nói nhiều như vậy không phải là muốn tạo gánh nặng gì cho em hay là kể công so đo vì em mà anh đánh đổi bao nhiêu cả, anh nói như vậy chỉ là muốn nói cho em biết, mọi việc anh làm đều chỉ mong em có thể yêu anh nhiều hơn chút, ỷ lại vào anh nhiều chút.."
Lục Thanh Hoài đang nói bỗng nhiên ngừng lại, hắn như thể nói thế nào cũng không diễn tả được hết ý muốn nói, cho nên cuối cùng chỉ để lại một câu: "Bé cưng, anh thật sự rất yêu em, vậy nên mọi thứ đều muốn làm cho em, em có hiểu được không?"
Tống Miên mấp máy môi, trong lòng quả thực sửng sốt.
Hắn nói hắn rất yêu cô.
Hắn thực sự thường hay nói từ yêu này nhưng mỗi lần nói cô vẫn sẽ bị rung động theo.
Bởi vì cô cũng rất yêu hắn, thật sự rất rất yêu hắn.
Nhưng lúc này Tống Miên vẫn cảm thấy điều hắn nói có hơi bất thường, nhưng cô lại không biết cụ thể điều bất thường nằm ở chỗ nào, không biết phải làm thế nào để phản bác lại.
Tâm trí cô trở nên rối loạn nên có hơi mệt mỏi mà nói ra: "Nhưng mà A Nghiên này, anh như thế này có phải là có hơi lấy em làm trung tâm quá rồi không? Anh.. anh nên sống vì bản thân mà không phải là sống vì em chứ?"
"Vẫn là câu nói đó, Miên Miên, giữa chúng ta không cần phải phân chia rạch ròi hai bên."
Lục Thanh Hoài nghiêm túc nhìn vào ánh mắt cô, thuật lại rõ ràng với nụ cười dịu dàng: "Miên Miên, từ lúc sinh ra chúng ta đã ở bên nhau rồi, chúng ta yêu nhau, chúng ta thuộc về nhau mà đến khi chết cũng sẽ không tách rời, vậy anh sống vì em hay là vì anh thì có khác biệt gì à?"