⬅ Trước Tiếp ➡
"Thêm nữa, anh làm tất cả mọi thứ, động lực đều là tình yêu, anh làm gì cũng là anh cam tâm tình nguyện làm như thế, vậy thì anh chính là đang tuân theo nguyện vọng của bản thân, vậy sao lại nói anh sống vì em?"
Đúng ha, tất cả điểm xuất phát đều là tình yêu, thế còn có điều gì mà phải khó xử cơ chứ?
Tống Miên thở ra một hơi, kìm nén chút cảm xúc khác thường ở tận đáy lòng, chủ động tiến lên phía trước ôm lấy eo của Lục Thanh Hoài.
Trong lòng cô đau xót nhưng lại hạnh phúc, xúc động vô số lần, A Nghiên thật sự là một người hết sức dịu dàng.
Hắn bù đắp cho cô toàn bộ những tình cảm thiếu thốn từ phía cha mẹ, mà hắn lại là người bạn duy nhất từ nhỏ đến lớn của cô..
Vậy nên cô chất vấn ai cũng không nên chất vấn A Nghiên, chất vấn A Nghiên luôn hay suy nghĩ tốt cho cô, chất vấn người tốt nhất trên trần đời mà chỉ có hắn có thể yêu thương cô vô điều kiện.
Tống Miên đang chuẩn bị rời đi, bỗng lại nghĩ ra điều gì đó bèn không kìm được mà hỏi: "Mà A Nghiên này, nếu như thế thì chênh lệch giữa chúng ta sẽ càng ngày càng lớn, nhỡ đâu.. nhỡ đâu sau này anh không thích em nữa thì em phải làm thế nào đây?"
Việc cô hỏi có chút khó khăn nhưng sự thật thì lại như vậy, mọi mặt của hắn đều quá xuất sắc, mà cô thì có thể nói là không có gì nổi bật, hắn quả thực không có bất cứ lý do gì để thích cô.
Khi câu hỏi của cô thốt ra, sắc mặt Lục Thanh Hoài trong nháy mắt trầm đi một ít.
Hắn thực sự không thích tình cảm của mình bị người khác nghi ngờ như vậy, đặc biệt người đó còn là Tống Miên.
Nhưng nhìn thấy Tống Miên đã bắt đầu sợ hãi với vẻ mặt lạnh lùng của hắn, hắn chỉ đành tiếp tục nở nụ cười dịu dàng.
Hắn có hơi bất lực nói: "Bé cưng, em nhớ cho rõ này.."
"Anh yêu em và sẽ mãi mãi yêu em là việc duy nhất em vĩnh viễn không cần phải nghi ngờ."
"Với lại.." Lục Thanh Hoài cúi người xuống, tay đặt lên vai cô, đối diện với tầm mắt của cô, hắn dừng lại rồi tiếp tục nói: "Anh đã nói rồi Miên Miên, chênh lệch giữa chúng ta không phải là đang kéo rộng ra, mà là đang thu nhỏ lại, bởi vì mỗi bước của anh đều là đang đi về phía em."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Viền mắt Tống Miên cay cay, cô rung động bởi những lời nói của hắn.
Chỉ có ở bên hắn, giá trị của cô mới có thể được khẳng định, có thể cảm nhận được bản thân cũng là một người đáng để được yêu.
Tống Miên không muốn khóc, lại tiếp tục chủ động ôm lấy Lục Thanh Hoài lần nữa.
Cô úp mặt vào lồng ngực hắn, thì thầm: "Em cũng yêu anh, A Nghiên."
"Anh cũng yêu em, chỉ yêu em và sẽ yêu em mãi thôi."
Lục Thanh Hoài ôm lấy cô, trong mắt hiện lên nét cười khó thấy, tiếng cười trầm thấp phát ra từ cổ họng hắn, chính là tiếng thở dài mãn nguyện.
Chim mỏi trở về rừng, hắn mới chính là nơi trở về cuối cùng và là chỗ dựa mãi mãi của cô.

⬅ Trước Tiếp ➡