“Đúng thế, đây là phòng của tôi, mời cô ra ngoài.” Hàn Mộ Vi bình tĩnh nói.
“Được, ra thì ra, tôi muốn xem, hiện tại Cố Thiếu Ngang không cần chị nữa, cha còn đối xử tốt với chị không!” Hàn Mộ Vũ cắn răng rời đi.
Đến giờ luyện chữ, Hàn Mộ Vi ngồi trước cửa sổ, nghiêm túc luyện chữ hơn một tiếng, sau khi viết xong, tóc của cô cũng đã khô.
Ngoài cửa, gió nhẹ thổi tới, rất mát, mùa hè hình như sắp qua rồi.
Hàn Mộ Vi đi đến cửa sổ, an tĩnh nhìn bầu trời đêm, sau đó cô đột nhiên cảm nhận được cái gì, nhìn xuống lầu dưới, liền thấy ở ngôi nhà bên cạnh, Mặc Dung Uyên mặc đồ đen, leo tường vào, không có phát ra bất kỳ tiếng động gì, anh giống như hòa mình vào bóng đêm, nếu như không phải Hàn Mộ Vi tinh mắt, căn bản không phát hiện ra anh.
Hàn Mộ Vi đã hơn nửa tháng không gặp Mặc Dung Uyên, Mặc Dung Uyên giống như biến mất, căn phòng bên cạnh giống như cũng rất yên tĩnh, căn bản không có hơi người ở.
Chẳng qua cô bề bộn nhiều viện, tiếp nhận huấn luyện cường hóa của Tiểu Bao Tử, cô cũng vô thức tránh đi việc nghĩ đến người này, cho nên quên mất người này đã biến mất lâu như thế…
Hơn nửa đêm leo tường vào nhà mình? Còn ăn mặc như trộm? Rốt cuộc anh là ai.
Lúc cô đang nghĩ như thế, người phía dưới hình như cũng cảm nhận được tầm mắt của cô, ngẩng đầu lên, đúng lúc đối diện với tầm mắt của cô…
Trong đôi mắt thâm thúy kia có sự kinh ngạc, có chút vui sương, có…Loại cảm giác phức tạp cô không hiểu.
Thời gian đã muộn, cô vẫn nên đi ngủ! Ngày mai còn phải dậy sớm!
Hàn Mộ Vi rời khỏi cửa sổ, nằm xuống giường.
Bên cạnh, Mặc Dung Uyên tắm rửa xong, thay một bộ đồ ở nhà thoải mái dễ chịu, nhìn thấy đồ ăn nóng hổi mà chú Lưu để phần, mỉm cười, ngồi xuống bàn cơm, chậm rãi ăn.
Lúc ăn cơm, anh nghĩ tới cô nhóc nhà bên, tâm trạng lại có chút vi diệu.
Tuy anh bởi vì bị thương mà bị ép về nhà tĩnh dưỡng, nhưng dù sao anh cũng không quen nhàn rỗi, đúng lúc này Giang Thành có vụ án cần giúp đỡ, anh bí mật gia nhập, hỗ trợ giải quyết vụ án này, công việc bận rộn làm anh không nghĩ đến điều gì, nhưng khi vụ án vừa kết thúc, nghĩ đến chuyện về Lưu gia, anh lại nhớ đến cô nhóc nhà bên…
Anh yên lặng nhấp môi, giống như cảm thấy được đôi môi mềm mại của cô, còn có dáng vẻ ngạc nhiên và cứng ngắc khi bị anh hôn…
Mặc Dung Uyên để đũa xuống, đột nhiên nhíu mày.
Đáng chết, chẳng lẽ anh rung động trước một cô gái vị thành niên?
Tự mình làm, cơm no áo ấm.
Trường học Nhất Trung.
Lớp 12-2.
Hàn Mộ Vi ngẩn người nhìn một đề toán, trong khoảng thời gian này, người trong lớp đã quen với sự thay đổi của cô, tuy cô vẫn ít nói như thường ngày, nhưng ít ra cũng gật đầu, biểu thị chào hỏi với họ, lúc thầy cô gọi cũng có thể trả lời một số vấn đề, có thể nhìn ra được, cô đang tiến bộ, bọn họ không giống như trước kia không để ý đến cô, có đôi khi sẽ gọi cô.
Hàn Mộ Vi dần dần trở thành một nữ sinh bình thường trong lớp.
“Đề toán này có chút khố…Không tìm thấy hướng giải…” Trong đầu Hàn Mộ Vi nghĩ thầm.
Nên đi hỏi người khác?
Hàn Mộ Vi hơi ngẩng đầu liền thấy Đoạn Thần Kiệt đang được vây quanh, mấy học sinh giỏi trong lớp đang thảo luận với nhau, một bên khác, Chu Quân Hào vẫn theo thường ngày, vừa đến giờ nghỉ hoặc là tự học liền gục đầu xuống bàn ngủ, cũng không biết ban đêm anh ta làm gì, ban ngày lại ngủ.
“Chủ nhân, không nên ỷ lại vào người khác…Loại đề mục này cũng không khó, không phải trên sách còn có ví dụ sao? Ở trang số 65, chủ nhân tự mình làm, cơm no áo ấm!” Ở trong đầu, Tiểu Bao Tử lại đang nói những lời chính nghĩa.
Được rồi, Hàn Mộ Vi nghe lời mở sách giáo khoa, an tĩnh nghiên cứu ví dụ.
Có lẽ là do tính cách cô có chút tự bế, Hàn Mộ Vi rất dễ tập trung tinh thần làm việc, hơn nữa một lúc cô chỉ có thể làm một việc, nếu như cô đắm chìm trong đó, tất cả mọi thứ xung quanh đều bị cô xem nhẹ.
Tiếng ồn ào trong lớp đều không ảnh hưởng đến cô, bên kia Chu Quân Hào đột nhiên ngồi dậy nhìn thoáng qua cô, thấy cô nhíu mày nghiên cứu số học, anh ta đột nhiên cười, sau đó lại nằm xuống ngủ.
Có ví dụ mẫu, Hàn Mộ Vi nhanh chóng suy luận ra quá trình giải, thay vào đó, nhanh chóng có được đáp án, cuối cùng lông mày cũng giãn ra.
Cô để bút xuống nhìn kết quả do mình viết ra, lại đúng với đáp án đã cho, trên mặt Hàn Mộ Vi nở nụ cười thỏa mãn, thì ra giải quyết được một vấn đề khó, tâm trạng lại vui vẻ và thỏa mãn đến thế…
Cô cũng không chú ý đến, Đoạn Thần Kiệt vừa theo bạn học thảo luận xong, anh ta nhìn thoáng qua cô, vì nụ cười này của cô mà thất thần, sau đó nhanh chóng khôi phục lại.
Trong văn phòng, cô Lý nhìn Đoạn Thần Kiệt vừa đưa bài tập số học đến, đột nhiên tò mò hỏi: “Thầy Qúy, nghe nói trong khoảng thời gian này, Hàn Mộ Vi làm bài tập rất đầy đủ.”
Thầy Quý dạy số học khẽ gật đầu, đúng lúc quyển vở trên cùng là của Hàn Mộ Vi, anh ta xem qua, vẻ mặt vui mừng nói: “Đúng thế, cô nhìn đi, đây chính là bài tập của em ấy…Cô nhóc này rất thông minh, tôi thấy ngay từ đầu năm, em ấy giống như không biết gì, hiện tại có thể làm được những bài tập này…”
Đối với chuyện Hàn Mộ Vi đột nhiên nói được, mặc dù thầy Qúy có chút kinh ngạc nhưng cũng không có phản ứng gì, ngược lại khi nhìn thấy bài tập của Hàn Mộ Vi, anh ta còn có phản ứng lớn hơn.
“Đây đều là do em ấy tự làm, trình tự rất cẩn thận, hơn nữa, cô Lý, cô có cảm thấy, chữ viết của bạn học Hàn này càng ngày càng đẹp?”
Cô Lý gật đầu: “Anh cũng nhận ra sao, trước đó tôi có nhìn qua, trong balo của em ấy có rất nhiều giấy luyện chữ, đều viết kín…”
“Qủa nhiên là có thể thay đổi…Chẳng qua cô nhóc Hàn Mộ Vi có thể thay đổi trong thời gian ngắn như vậy, quả đúng là thiên tài…”
Cô Lý cũng rất thỏa mãn.
Nghe thấy đối thoại của hai người, giáo viên Anh nhíu mày: “Hai người cũng đừng quá có lòng tin vào con nhóc ngu ngốc kia! Làm gì có người trong nửa tháng nâng cao được thành tích như thế? Không phải là người khác giúp con nhóc đó chứ? Tôi nghe nói, Hàn gia kia rất chú trọng mặt mũi!”
Cầu lông
Cô Lý nghe xong liền không vui, nhưng tính tình cô ấy tốt, không nói gì.