⬅ Trước Tiếp ➡
Thầy Qúy nghe không nổi nữa: “Cô Nhan, cô không thể bởi vì cô là chủ nhiệm lớp 12-1 mà nói học sinh 12-2 như thế! Nói gì thì nói, Hàn Mộ Vi cũng là học sinh của cô…Tiếng Anh của em ấy là do cô dạy, chẳng lẽ cô nghi ngờ bài tập tiếng Anh của em ấy là do người khác viết?”
Cô Nhan ngoài cười nhưng trong không cười, nói: “Tôi chỉ nói như thế, có khả năng đó…Dù sao nếu như em ấy thông minh như vậy, vì sao trước kia lại không thể hiện ra? Còn bị người ta xem như IQ có vấn đề, ngu ngốc?”
Lần này, cô Lý cũng không nhịn nổi nữa: “Cô Nhan, nói chuyện thì phải có chứng cứ, lúc Hàn Mộ Vi làm bài tập tiếng Anh, chính tôi đứng bên cạnh nhìn em ấy làm.”
Lần này cô Nhan không phải đối, nhưng vẻ mặt vẫn là xem thường.
Thầy Qúy kéo cô Lý đến bên cạnh, vẻ mặt kinh thường nói: “Đừng để ý đến cô ta, là do tâm lý cô ta không thăng bằng! Nhớ ngày đó ngay từ đầu hiệu trường xếp Hàn Mộ Vi vào lớp 12-1, chỉ là không biết vì sao cô ta lại nghe nói Hàn Mộ Vi nộp giấy trắng khi thi, cô ta sợ Hàn Mộ Vi kéo thành tích bình quân của lớp xuống, mới đẩy sang lớp cô, không phải bắt nạt cô là người mới sao? Hiện tại thấy thành tích Hàn Mộ Vi tăng lên, cho nên cô ta mất cân bằng cũng là bình thường.”
Cô Lý phiền muộn nói: “Sao lại chỉ chú trọng đến thành tích, các người không thấy trên các phương diện khác, Hàn Mộ Vi cũng thay đổi sao, em ấy không chỉ thay đổi trên phương diện học tập…”
Thầy Qúy không nhịn được cười nói: “Biết cô quan tâm các học sinh trong lớp, được rồi, nhanh đi dạy đi.”
Ngoài cửa sổ, tiết thể dục của lớp 12-2 bắt đầu.
Trước khi học vẫn là chạy một vòng quanh sân, một vòng quanh sân là 800 mét, ngay từ tiết thể dục đầu tiên, Hàn Mộ Vi chạy chưa được nửa vòng liền ngất, sau đó giáo viên thể dục nghe nói cô là người của Hàn gia, liền không dám để cô chạy, cho nên mỗi lần đến tiết thể dục, Hàn Mộ Vi chỉ ngồi ngẩn người nhìn hoa cỏ, bầu trời.
Lần này, Hàn Mộ Vi lại chủ động chạy.
Tuy đã nhìn thấy hình ảnh này từ hai tuần trước nhưng thầy Trần vẫn có chút không quen, không nhịn được nói: “Nếu em chạy không nổi có thể dừng lại, không nên miễn cưỡng chính mình…”
Anh ta vừa nói câu này, mấy nữ sinh liền nhìn nhau, làm ra vẻ rất mệt mỏi, dừng lại, ngược lại là Hàn Mộ Vi cũng không quay đầu, tiếp tục chạy về phía trước.
Khóe miệng thầy Trần giật giật.
Một bên khác, nam sinh đang chạy ở phía trước, Chu Quân Hào thỉnh thoảng liếc nhìn Hàn Mộ Vi, chỉ lo lắng cô lại đột nhiên ngã xuống…
Không có cách nào, lần trước cô đột nhiên ngất, cho anh ta ấn tượng khắc sâu.
Lớp 12 việc học là nặng nhất, tiết thể dục cũng coi như là thời gian nghỉ ngơi, cũng không biết dạy gì, bình thường đều chỉ cho bọn họ chạy một vòng liền tự do hoạt động.
Trường Nhất Trung có rất nhiều học sinh giỏi, mỗi lần chỉ cần nghe thấy thầy cô nói có thể tự do hoạt động liền quay về trở về phòng tự học, rất ít người ở bên ngoài vận động, cho dù không có về phòng tự học, cũng là qua căng tin có điều hòa để ăn uống, làm sao có thể ở lại bên ngoài vận động.
Thầy Trần vừa thông báo tự do hoạt động, mọi người đều tản ra.
Hàn Mộ Vi đứng tại chỗ ngây người, sau đó đột nhiên đi đến chỗ thiết bị, lấy một chiếc vợt cầu lông, hỏi Chu Quân Hào: “Cậu có muốn đánh cầu lông không?”
Chu Quân Hào ngẩng người, chậm rãi gật đầu: “Được.”
Thiên tài
Một nam một nữ cầm vợt cầu lông, ngược hướng với phần lớn các học sinh khác.
Thầy Trần vốn đang thở dài những học sinh này thật sự chỉ biết lo học, liền nhìn thấy cảnh này, trong lòng cũng hơi ngạc nhiên, đồng thời cũng tăng lên thiện cảm với Hàn Mộ Vi và Chu Quân Hào.
“Chủ nhân, người giáo viên thể dục nhìn có vẻ hung dữ kia, vừa mới tăng độ thiện cảm cho chủ nhân, con người chính là trong ngoài không đồng nhất, nhìn bề ngoài anh ta hung thần ác sát, bên trong lại đáng yêu như thế…”
Trong ngoài không đồng nhất cũng không phải là dùng như thế….
Trong lòng Hàn Mộ Vi yên lặng mắng chửi, sau đó cùng Chu Quân Hào ra sân đánh cầu lông.
Cơ sở thiết bị của trường Nhất Trung vô cùng tốt, trên sân cầu lông chỉ có hai người bọn họ, nhưng bọn họ cũng không xấu hổ, nghiêm túc chơi.
Hàn Mộ Vi rất nhanh liền cảm thấy cố hết sức.
Trình độ cầu lông của cô chỉ dừng lại ở mức độ quan sát, vận động thực tế thì rất khó khăn, hơn nữa cô đã lựa chọn sai đối thủ, trước khi Chu Quân Hào chuyển trường, ở trường cũ, anh ta có tiếng là thiên tài vận động, chỉ cần các môn thể thao liên quan đến cầu, anh ta đều chơi rất giỏi, cho nên khi trận cầu bắt đầu, liền xuất hiện một màn, Hàn Mộ Vi chật vật đánh cầu lông.
“Tiếp tục!”
Hàn Mộ Vi ngã ngồi trên mặt đất, trang phục của cô đã ướt hơn một nửa, mồ hôi trên người cô rơi như mưa xuống đất.
Hàn Mộ Vi thở hổn hển, mặt cô đỏ rần, nhưng vẫn quật cường nói một câu như thế.
Chu Quân Hào nhíu mày: “Đừng đánh nữa, cậu nghỉ ngơi một chút đi.”
Cô gái gầy gò trước mặt anh ta đứng lên, ánh mắt chuyên chú nhìn chằm chằm quả cầu lông trên tay anh ta, giống như không nghe thấy anh ta nói gì, chỉ chờ quả cầu lông bay tới.
Chu Quân Hào thở dài, nhưng tâm trạng lại có chút vi diệu.
Đây là…Người đầu tiên bị anh ta đánh cho thảm như vậy nhưng lại không khóc, chỉ muốn đánh thắng anh ta.
Hàn Mộ Vi…
Cô thật sự không giống những nữ sinh khác.
Chu Quân Hào rũ mắt xuống, khóe môi cong lên: “Đón lấy.”
Sân cầu lông ở giữa, nhưng người xung quanh chậm rãi nhiều hơn, nhưng hai người lại không có chú ý đến những người xung quanh, giống như trong mắt họ chỉ có đối phương và quả cầu lông trên tay đối phương, ngay cả tiếng chuông tan học vang lên, bọn họ cũng không chú ý tới.
Tiết thể dục là tiết học cuối cùng trong ngày hôm nay, cho nên cho dù không có chú ý tan lớp cũng không có gì.
Chơi hơn một tiếng, Hàn Mộ Vi mệt mỏi gục xuống, ngồi xuống đất, tóc cô ẩm ướt hơn phân nửa, mới vì ít vận động, cho nên má cô ửng hồng…
“Chúc mừng chủ nhân, Chu Quân Hào tăng thêm ba điểm thiện cảm với cô.” Giọng nói của Tiểu Bao Tử vang lên.
Hàn Mộ Vi sững sờ, ngẩng đầu nhìn thoáng qua Chu Quân Hào, Chu Quân Hào hình như cũng mệt mỏi, anh ta cũng ngồi dưới đất giống như cô, thấy cô nhìn qua mình, anh ta mới từ dưới đất đứng lên, cầm vợt cầu lông đi đến trước mặt cô.
⬅ Trước Tiếp ➡