"Các bài báo liên quan đến việc tối về nước thì không cần bận tâm, nhưng nếu có bất kỳ trang nào bới móc về đời tư cuộc sống hay về Tiểu Khải, hãy trừng trị thẳng tay cho tôi.”
“Vâng. Thế có cần đi đón cô chủ không ạ?” “Ngày mai chúng ta sẽ đến Tôn Hoàng
Hoàng Tuấn Khải trầm ngâm một lúc, trong đầu anh lóe lên một suy nghĩ, đây là một rắc rối cũng như một cơ hội với anh Hoàng Tuấn Khải lấy điện thoại, gọi một cuộc gọi.
"Gửi cho tôi thông tin của chủ tịch Tôn Hoàng"
Rất nhanh email được gửi tới, Hoàng Tuấn Khải ẩn số liên lạc của người kia. Một hồi lâu mới có hồi âm, dường như người kia vì bị quấy rầy giấc ngủ mà giọng điệu vô cùng khó chịu.
"Ai đấy?" "Ông là chủ của tòa soạn Tôn Hoàng?" Người đàn ông cáu kỉnh đáp lại: "Đúng thế, anh là ai ?" “Tôi là Hoàng Tuấn Khải.”
“Hoàng Tuấn Khải quái... Hả, chủ tịch Hoàng Tuấn Khải của tập đoàn Hoàng Thịnh sao?" Ông ta lắp bắp nói.
“Đúng”
"Ồ, không biết chủ tịch Hoàng đêm muộn thể này tìm tôi có việc gì không ạ?" Ông ta lịch sự hỏi, có lẽ đã bị cuộc gọi của anh dọa sợ.
Hoàng Tuấn Khải xoay chiếc bút trong tay, nở nụ cười nguy hiểm. “Người viết bài báo về tôi hôm nay, Kiều Nhã Linh, đuổi việc cô ấy đi.”
“Hả? Thế này... có chút." Kiến Quốc cũng sững sờ không kém, anh ta không ngờ chủ tịch lại làm như vậy. Anh ta tưởng rằng chủ tịch sẽ bỏ qua cho Kiều Nhã Linh, không làm khó dễ cho cô. Theo như tìm hiểu thì Kiều Nhã Linh rất trông chờ vào công việc ở Tôn. Hoàng, nếu bị đuổi việc, chắc chắn sẽ vô cùng thất vọng. Anh ta không rõ mục địch của chủ tịch là gì, chẳng lẽ muốn dùng việc làm ở Tôn Hoàng uy hiếp cô chủ ư?
Hoàng Tuấn Khải cau mày: “Sao ? Đuổi việc một nhân viên thực tập cũng khó khăn vậy à?”
"Không không, chỉ là, nếu là vì bài báo đó, tôi sẽ bảo cô ta đến xin lỗi chủ tịch, hoặc bây giờ chúng tôi sẽ gỡ hết các bài báo xuống”
Hoàng Tuấn Khải hừ lạnh: “Đã biết trước hậu quả mà còn dám làm, giờ mới biết hối hận thì còn có ích gì? Không lăng nhăng nữa, đuổi việc cô ấy đi.”
"Thật rachúng tôi quyết định ngày mai sẽ ký hợp đồng chính thức với cô ấy, nếu đuổi đi mà không có lý do, e rằng không ổn cho lắm.”
Lão già này đúng thật là nhiều lời, Hoàng Tuấn Khải bắt đầu cảm thấy bực bội: “Tôi không cần biết, nội trong ngày mai các người phải sa thải cô ấy, nếu không thì cái công ty rẻ rách ý sẽ không xong với tôi đâu!”
“Vâng, vâng” Người đàn ông kia run sợ trả lời, không dám ho he một câu nào nữa.
Hoàng Tuấn Khải cúp máy, Kiến Quốc ở bên cạnh ngập ngừng hỏi:
“Chủ tịch, lỡ như cô chủ phát hiện ra anh đuổi việc cô ấy thì sao? Cô chủ thực sự rất mong muốn được làm công việc này”
Hoàng Tuấn Khải cũng biết chuyện anh sắp làm sẽ khiến cô bất mãn, nhưng anh có cách khiến cô trở về bên mình. Đây chỉ là một trong những nước cờ của anh mà thôi.
“Tôi tự có sắp xếp, cậu lo việc của mình đi.”
Xong xuôi mọi việc, Kiến Quốc lui ra ngoài, đóng cửa lại, Hoàng Tuấn Khải yên lặng ngồi trong bóng tối, khóe miệng khẽ mỉm cười.
Kiều Nhã Linh, em có chạy đằng trời.
Bị sa thải
Kiều Nhã Linh thức dậy với một tâm trạng vô cùng thoải mái. Cô lên mạng kiểm tra, tin tức về Hoàng Tuấn Khải vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt, bài báo của Tôn Hoàng vẫn đứng ở top đầu lượt tìm kiếm. Kiều Nhã Linh sửa soạn mọi thứ, sau đó đến công ty. Hôm nay, cô sẽ trở thành nhân viên chính thức của Tôn Hoàng
Kiều Nhã Linh bước vào phòng làm việc, tiến vào vị trí ngồi của mình. Nhưng cô nhanh chóng nhận ra điều bất thường, bàn làm việc của cô trống trơn không có đồ đạc gì. Cô ngạc nhiên nhìn xung quanh, hỏi một người đồng nghiệp bên cạnh.
“Đồ đạc của em đâu hết rồi?" Người đồng nghiệp đó lắc đầu tỏ vẻ không biết, Kiều Nhã Linh ngây ngốc đứng một chỗ, Chuyện này là thế nào, sao đồ đạc của cô lại bị dọn sạch cả như vậy. Trong khi Kiều Nhã Linh còn chưa hiểu chuyện gì, trưởng phòng bước vào và tiến về phía cô, đưa cho cô một tập giấy.
Đọc và thu dọn đồ đạc đi nhé, mọi thứ được cất ở chiếc hộp cuối phòng áy."
Kiều Nhã Linh khó hiểu củi đầu đọc, đập vào mắt cô là tờ giấy thông báo sa thải, Kiều Nhã Linh kinh sợ đọc thông báo, cô không tin nổi điều mình vừa nhìn thấy, Cô bị sa thải ư? Không thể nào! Mọi chuyện từ hôm qua đến giờ vẫn rất bình thường, tại sao cô đột nhiên lại bị sa thải kia chứ.
Kiều Nhã Linh vội chạy đến chỗ trưởng phòng, hoảng hốt hỏi:
"Sao em lại bị sa thải a? Điều này thật vô lý, mới ngày hôm qua quản lý Cầm còn bảo hôm nay sẽ ký hợp đồng làm việc với em kia mà?”
Trưởng phòng nhăn mặt nhìn cô, nói không biết có chuyện gì.
"Đây là chỉ thị của cấp trên đưa xuống, tôi không biết gì hết, cô cứ làm theo đi, mau thu dọn đồ đạc.”
Kiều Nhã Linh đứng như trời trồng, mọi người trong phòng đều trở nên lạnh nhạt hơn với cô. Không ai tỏ ra thắc mắc khi cô đột nhiên bị sa thải một cách bất thường như vậy, tất cả đều tránh ánh mắt của cô. Không thể tìm ra lý do ở đây, Kiều Nhã Linh tức tốc chạy đến phòng quản lý
Chị Cầm đã có mặt ở trong phòng, Kiều Nhã Linh vừa bất mãn vừa khó hiểu bước vào. Cô đập tờ giấy thông báo lên bàn chị Cầm, chị ta liếc nhìn tờ giấy, sau đó bình thản nhìn vào đôi mắt bừng lửa giận của Kiều Nhã Linh.
“Tại sao tôi lại bị sa thải? Nếu tôi nhớ không nhầm hôm qua chị nói rằng hôm nay tôi sẽ trở thành nhân viên chính thức của tòa soạn, vậy thử này là gì đây?"
Chị Cầm lạnh nhạt nói: “Cấp trên đưa ra chỉ thị sa thải cô.”
“Tôi hỏi lý do! Nếu không có lý do chính đáng tôi nhất định không chấp nhận quyết định này.”
Chị Cầm thở dài, bất đắc dĩ nói: “Việc tự tiện đăng bài về Hoàng Tuấn Khải lên mạng sẽ gặp rắc rối lớn, vì anh ta là một người giản dị khiêm tốn không
muốn công khai về đời sống cá nhân. Nên việc cô đăng tải thông tin và hành động riêng tư của anh ta là không được phép, vì vậy công ty quyết định sa thải cô để răn đe."
Kiều Nhã Linh trừng lớn mắt, cô cảm thấy chuyện này quá hoang đường, rõ ràng hôm qua chị ta nói không có vấn đề gì. Kể cả khi cô hỏi rằng bài báo này có bị coi là xâm phạm đời sống của người khác không thì chị ta cũng nói rằng cô đã lo lắng thừa thãi. Thế nhưng bây giờ chị ta lại nói việc làm của cô là sai trái, rồi còn muốn đuổi cô.
Kiều Nhã Linh giận dữ nói: “Vô lý! Hôm qua chính chị là người đã duyệt bài viết của tôi, cũng chính chị là người bảo tôi đăng tải bài báo đó, chị còn nói không có việc gì cơ mà?”
"Tôi cũng không lường trước được sự việc lại nghiêm trọng như vậy. Tóm lại cấp trên đã đưa ra thông báo thế rồi, cô nghe theo đi.”