⬅ Trước Tiếp ➡
 Kiều Nhã Linh mím chặt môi, ông chủ đã nói như vậy, cô không thể làm trái lời. Dù vì chuyện đứa bé mà cô rất hận anh, nhưng cô vẫn sợ anh, khí thế áp.  bức trên người anh luôn khiến cô không sao phản kháng được. Cô nhấc ấm trà thảo mộc ở trên bàn lên, chậm rãi rót đầy vào một chiếc cốc, bưng đến trước mặt Hoàng Tuấn Khải.
Anh nhìn cô nhếch miệng cười, đôi mắt thâm thủy lộ ra tia khó nắm bắt. Kiều Nhã Linh bưng tách trà hồi lâu vẫn không thấy anh nhận lấy, cô khó hiểu nói.
“Chủ tịch Hoàng, mời dùng trào “Đút cho tôi uống”
Kiều Nhã Linh trừng mắt, anh có biết mình đang đòi hỏi gì không. Cô đã hạ mình rót trà cho anh, vậy mà anh được đẳng chân, lần đăng đầu bắt cô đút cho anh nữa. Đúng là ép người quá đáng!
"Tôi nghĩ mình rót trà cho anh là đủ rồi” Anh thờ ơ nhìn cô, ngón tay gõ lên thành ghế. "Tôi nói đút cho tôi uống” Ngữ khí của anh lạnh lùng lại kiên quyết, khiến người khác nghe mà run sợ.
Cô vừa sợ vừa tức, nhưng vẫn cứng đầu không muốn hạ mình trước anh: Chủ tịch Hoàng, tôi không phải nhân viên ở đây nên không biết cách hầu hạ người khác, chỉ sợ làm anh phật lòng”
Anh cau mày, có chút không vui: “Đừng để tôi nhắc lại lần nữa, lại đây” - Được rồi, nhưng cô sẽ không để anh dễ dàng đạt điều mình muốn như vậy đâu.
“Thế này đi, nếu anh để ý đến việc làm ăn của tôi, tôi sẽ đút trà cho anh.” Hoàng Tuấn Khải bật cười, cô vậy mà dám trả treo với anh. “Việc gì?" “Anh mua bao cao su của tôi trong một tháng tới, tôi đút trà cho anh.”
Mua bao cao su trong một tháng? Vậy không biết bao giờ mới dùng xong. Anh bị câu nói của cô chọc cười, cả gương mặt anh tuấn trầm lặng cũng trở lên  dịu dàng hơn.
Anh mỉm cười nói: “Được.”
 
 
 
 
Theo cô tôi nên dùng cỡ nào?
 Kiều Nhã Linh không ngờ anh lại đồng ý một điều kiện như vậy, cô tròn mắt nhìn anh, nhưng trông anh không có vẻ như là nói dối. Anh thật sự chỉ vì muốn cô đút trà cho mình mà sẽ mua hết bao cao su cố định bán trong một tháng
sao? Nếu người khác nghe được chuyện này, nhất định không tin đó chính là  Hoàng Tuấn Khải - người đàn ông lạnh lùng bá đạo không quan tâm gì ngoài công việc.
Cô vốn định nói thế để khiến anh không bắt ép mình nữa, nào ngờ lại thành ra thế này. Thôi được rồi, dù sao đứt trà cho anh mà cô được nghỉ ngơi một tháng cũng tốt. Cô lỗi phần bao cao su vốn định để ngày mai bán ra, để trước mặt anh.
"Vậy tôi sẽ giới thiệu một chút về sản phẩm của công ty tôi"  Hoàng Tuấn Khải bỗng lên tiếng ngắt lời cô: “Đợi chút, trước khi bắt đầu, phiền cô bỏ khẩu trang ra. Tôi không thích người khác nói chuyện với mình mà lại đeo khẩu trang như thế”
Kiều Nhã Linh sững người, nếu giờ bỏ khẩu trang ra, anh sẽ nhận ra cô mất. Cô ngập ngừng lên tiếng: “Chuyện này."
Ông chủ ngồi cạnh cũng nói: "Đúng đó, đeo khẩu trang không được lịch sự cho lắm, cô cởi ra đi.”
Kiều Nhã Linh đành nói: “Vậy xin đợi một chút.”  Cô chạy vào nhà vệ sinh, cởi khẩu trang ra. Gương mặt xinh đẹp của cô gái 23 tuổi hiện ra trong gương, cô sờ lên mặt mình, cô vẫn chưa biết nên đối diện với anh như thế nào. Hiện tại cô không muốn anh nhận ra mình, ai biết được anh sẽ làm gì cô. Kiều Nhã Linh suy nghĩ một lát, lấy bộ đồ trang điểm trong túi xách ra, bắt đầu hóa trang cho mình. truyện ngôn tình 
 Kiều Nhã Linh trở lại phòng VIP ông chủ khi nhìn thấy cô liền há hốc mồm. Cô cười gượng: “Vết bầm trên mặt lớn quá, tôi trang điểm để che đi.”
 Hoàng Tuấn Khải nhìn chằm chằm gương mặt được trang điểm quá đậm. của cô gái trước mặt. Khuôn mặt trắng bệch, lông mày vừa đen vừa dày, trên mũi lấm tấm tàn nhang, đồi mồi thì đó chót lòe loẹt, nhìn vô cùng kinh khủng. Nhìn có vẻ là một cô gái xấu xí và không biết cách trưng diện. Anh hơi nheo mắt lại, khóe miệng khẽ nhếch.  Kiều Nhã Linh ngồi vào chỗ cũ, tiếp tục nói.
“Đây là sản phẩm bao cao su của công ty chúng tôi, hiện nay trên thị trường có rất nhiều hãng bao cao su nổi tiếng như Sagami, Durex, Okamoto... Vậy sản phẩm của chúng tôi có gì đặc biệt so với hãng hàng khác?"truyện ngôn tình 
Kiều Nhã Linh lấy một chiếc bao cao su ra làm ví dụ: “Sản phẩm của công ty tôi là loại siêu mỏng, không màu, tạo cảm giác thoải mái cho người dùng, giúp nam giới kéo dài thời gian quan hệ. Hơn nữa có nhiều thiết kế vô cùng độc đáo, tăng cường thêm các hạt gai li ti, còn có hương thơm tạo cảm giác lạ, tăng khoái cảm”
 Kiều Nhã Linh giới thiệu hết các công dụng của sản phẩm xong, nhìn anh hỏi: "Tôi đã giới thiệu xong, không biết chủ tịch Hoàng có thắc mắc gì không?"
Hoàng Tuấn Khải xoa cằm, đôi mắt thâm trầm nhìn cô không rời. Cô gái này thực sự rất thú vị, cố tình trang điểm che đi khuôn mặt mình. Chẳng lẽ sợ. anh sẽ nổi lên hứng thú với cô, rồi cưỡng ép cô giống như tên Hàn vừa nãy sao? Cô càng làm thế, lại càng khiến anh thêm tò mò.
“Bình thường cô cũng trang điểm thế này à?” “Gì cơ?”
Không phải anh nhận ra điều gì chứ, nãy giờ anh cứ nhìn cô không chớp mặt, thực sự khiến cô không thoải mái. Cô đã trang điểm thành ra thế này rồi, anh muốn nhận ra cũng không thể.
"À, tôi cũng không biết trang điểm cho lắm”
Anh củi đầu cười khẽ, nụ cười khiến gương mặt anh sáng bừng. Kiều Nhã  Linh ngấn người nhìn anh, nụ cười này rất lâu cô không còn nhìn thấy nữa, không ngờ nó vẫn khiến lòng người khác điên đảo như xưa. Cô cụp mặt xuống, không dám trực tiếp nhìn anh.
Hoàng Tuấn Khải thôi cười, ngẩng đầu nói. “Theo cô tôi nên dùng cỡ nào?" "Ha?"
Kiều Nhã Linh bị câu hỏi của anh làm suýt sặc nước. Không ngờ anh có thể mở miệng hỏi một câu vô cùng tế nhị như vậy. Cô bỗng nhớ tới buổi tối điên cuồng của 3 năm về trước. Cảm giác dịu dàng lại mãnh liệt như sóng thủy triều
mà anh mang tới, khiến cô không đè nén nổi tiếng rên rỉ, hoàn toàn quy phục  bởi anh. Cô bất chợt đỏ mặt, ấp úng nói.
"Chuyện này chủ tịch Hoàng phải tự biết chứ, sao lại hỏi người không liên quan như tôi.”
Anh híp đôi mắt hẹp dài, khóe miệng nhếch lên tạo thành một nụ cười quyến rũ, cô gái bên cạnh anh mặt đỏ rần lan đến cả cổ, bộ dạng lúng túng vô cùng đáng yêu. Anh thong thả cầm ly rượu đưa lên miệng uống, nhướn mày nói.
"Tôi tưởng những người buôn bán bao cao su chuyên nghiệp như cô nhìn. dáng người là sẽ đoán được kích cỡ của họ kia chứ."
Kiều Nhã Linh cười trừ: "Cái này... có lẽ tôi vẫn chưa được chuyên nghiệp cho lắm”
“Vậy à, tôi tưởng cô phải biết rất rõ cơ đấy”truyện ngôn tình 
“Haha, tôi không hiểu chủ tịch Hoàng đang nói gì cả"
Hoàng Tuấn Khải đặt ly rượu xuống, khoanh tay trước ngực, gương mặt  bỗng trở nên lạnh lẽo, anh vẫn nhìn Kiều Nhã Linh đầy suy tư. Kiều Nhã Linh lảng tránh ánh mắt của anh, cố chuyến đề tài.
“Chủ tịch Hoàng có thắc mắc gì về sản phẩm không ạ?”
⬅ Trước Tiếp ➡