⬅ Trước Tiếp ➡
Cô vừa dứt lời, cánh cửa phòng liền bật mở. Tên Hàn với gương mặt đầy thương tích xông vào, không biết hắn ta tỉnh lại từ bao giờ. Mắt anh ta ngông cuồng điên dại nhìn Hoàng Tuấn Khải, lao tới trước mặt anh..
“Thằng chó kia mày lại đây, mày dám đánh tao, mày tàn đời rồi!”
Anh ta chưa kịp làm gì thì ông chủ đã vội xông đến cản anh ta lại. Nhưng tên Hàn vẫn vùng vẫy không thôi, điên cuồng gào thét, bộ dạng như muốn sống chết với Hoàng Tuấn Khải. Cũng phải thôi, một công tử nhà giàu được bao kẻ hầu người hạ hôm nay lại bị một người khác đánh cho không ngóc đầu lên được đương nhiên vô cùng cay cú rồi.
Hoàng Tuấn Khải vẫn bình thản ngồi một chỗ nhìn tên kia phát điên, ảnh mắt hiện lên tia xem thường khinh rẻ. Ông chủ cố hết sức giữ anh ta lại, lên tiếng giải thích.
 Hàn, cậu phải bình tĩnh, đây không phải người cậu có thể động vào được
đâu."
“Buông tôi ra, tạo nhất định sẽ giết mày!”
“Cậu im đi, đây là chủ tịch Hoàng của Hoàng Thịnh đấy! Cậu không thể đắc tội với anh ta được đâu”
Tên Hàn nghe ông chủ nói vậy thì khựng lại, ngơ ngác nhìn Hoàng Tuấn Khải. Anh đến ánh mắt cũng không buồn bổ thí cho tên Hàn, lạnh lùng mở miệng: “Bố cậu có phải tổng giám đốc của Hoàng Việt - Công ty con của Hoàng Thịnh không?
Vẻ mặt ngang tàng vừa rồi của tên Hàn loáng cái biến mất, anh ta thôi không vùng vẫy nữa, mặt anh ta tái đi, người hơi run rẩy.
Hoàng Tuấn Khải tiếp tục nói: “Có vẻ bố cậu cũng có tuổi rồi, đến lúc nghỉ hưu rồi đây."
Tên Hàn hoảng hốt khụy xuống, mặt trắng bệch, lắp bắp nói: “Chủ...chủ tịch Hoàng”
 Danh tiếng của Hoàng Tuấn Khải anh ta đương nhiên đã biết từ lâu, nhưng không ngờ hôm nay lại được gặp trực tiếp. Tập đoàn Hoàng Thịnh chuyên xuất nhập khẩu ô tô hàng đầu cả nước, còn đầu tư trên rất nhiều lĩnh vực. Công ty
mà bố anh ta làm hiện giờ cũng chỉ là một chi nhánh nhỏ của Hoàng Thịnh mà thôi, Nhà anh ta giàu, nhưng gia thể của Hoàng Tuấn Khải còn khủng khiếp hơn nhiều. Anh ta đắc tội với nhầm người rồi, không cẩn thận là cả nhà anh ta ra đường như chơi.
 Hàn nuốt nước bọt lại gần Hoàng Tuấn Khải, cúi đầu xuống, giọng nói yếu ớt: “Xin lỗi chủ tịch Hoàng, là tôi có mắt như mù, dám mạo phạm anh, mong anh tha cho tôi”
Thấy Hoàng Tuấn Khải không nói gì, anh ta vội lại gần anh, cung kính rót rượu: "Mời chủ tịch Hoàng uống rượu, mong anh tha lỗi cho kẻ ngu ngốc như tôi" Tên Hàn ngoan ngoãn như một kẻ đầy tớ hèn hạ nhu nhược trước mặt anh.truyện ngôn tình 
Anh nhận lấy ly rượu, uống một ngụm. Tên Hàn ngồi cạnh bắt đầu nịnh nọt: “Chủ tịch Hoàng danh bất hư truyền, hôm nay tôi mới được gặp, thật vinh dự
quá."
 Hoàng Tuấn Khải hừ lạnh, không buồn quan tâm đến anh ta, quay sang nói với Kiều Nhã Linh: “Cô tiếp tục giới thiệu đi”
Trong lòng Kiều Nhã Linh đang vô cùng ghê tởm tên Hàn, vừa nãy suýt nữa cô đã xong đời rồi. Không ngờ anh ta lại vào đây, cô nghiến răng nghiến lợi, nếu có thể, cô nhất định sẽ băm vằm anh ta thành trăm mảnh. Kiều Nhã Linh đề nén lửa giận trong lòng, tiếp tục công việc.
Lúc này tên Hàn mới nhận ra sự có mặt của Kiều Nhã Linh, anh ta ngạc nhiên không thôi. Con mồi anh ta vừa để mất lại đang ở đây, còn trang điểm thành dáng vẻ vô cùng xấu xí. Anh ta nhìn Hoàng Tuấn Khải, người đàn ông anh tuấn với khí thế bức người này đang chăm chú nhìn Kiều Nhã Linh.
Hoàng Tuấn Khải liếc nhìn thân thể được che đậy bởi bộ quần áo quê mùa của cô, Dáng người cô vô cùng chuẩn, vòng 1 và vòng 3 căng đầy, chiếc eo nhỏ đến mức khiến anh phải cau mày, làn da trắng mịn đến lóa mắt. Trên người cô còn phảng phất mùi hương nhẹ nhàng khiến người khác không kìm được lòng mà nổi lên hứng thú. Gương mặt cô nhỏ nhắn, chiếc cổ cao thanh mảnh, phía dưới cổ áo lộ ra xương quai xanh mảnh mai quyến rũ. Đúng là một cô gái có thể khơi gợi lòng chinh phục của đàn ông, nên tên Hàn kia mới ra tay làm trò đồi bại với cô.
Tên Hàn thấy anh có vẻ hứng thú với Kiều Nhã Linh, thầm thì nói: “Chủ tịch Hoàng, nếu anh có hứng thú với cô ta, tôi sẽ đưa cho ta lên giường cho anh. Dáng người cô ta thực sự rất tuyệt, gương mặt cũng rất xinh đẹp, chỉ có điều chẳng hiểu sao cô ta lại trang điểm thành ra như vậy.”
Hoàng Tuấn Khải nghe anh ta nói thì cười nhạt, hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ cái thân hình này của cô thì ai thèm "thịt". Tên Hàn thấy dáng vẻ khinh thường của anh thì cho rằng anh không ưa Kiều Nhã Linh, bèn cun cút nói.
"Cũng phải, người như chủ tịch Hoàng thiếu gi hoa thơm cỏ lạ, làm sao có thể để mắt đến loại người tầm thường như cô ta được. Tôi thử rồi, thật ra cô ta cũng bình thường thôi, haha.”
Mặt Hoàng Tuấn Khải tối sầm lại, khí lạnh như bao trùm xung quanh. Tên Hàn thấy anh thay đổi sắc mặt, sợ hãi không dám lên tiếng Anh trừng mắt nhìn tên Hàn, ánh mắt tóe ra lửa, lạnh lùng nói.
"Câm miệng”
Chế giễu
Tên Hàn sợ toát cả mồ hôi, rõ ràng Hoàng Tuấn Khải bày ra vẻ mặt xem thường Kiều Nhã Linh, nhưng khi anh ta nói xấu có thì anh lại vô cùng tức giận. Anh ta không hiểu gì nhưng cũng không dám ho he câu nào nữa, yên lặng ngồi một bên.
Kiều Nhã Linh nói đến hết cả hơi, Hoàng Tuấn Khải vẫn ngồi im không động đậy. Không biết có phải anh đang làm khó cô không, việc mua cho bao cao su này đối với anh dễ như trở bàn tay, nhưng anh nãy giờ cử dây dưa không dứt khoát. Kiều Nhã Linh đành cất lời.
“Chủ tịch Hoàng, anh thấy thế nào?"  Hoàng Tuấn Khải vẫn không nói gì, Kiều Nhã Linh hơi tức giận, nếu anh đã không muốn mua thì vừa nãy đừng có mà đồng ý. Nhưng vì anh là một khách hàng tiềm năng, nên cô đành nhẫn nhịn hạ mình nói: “Nếu anh vẫn chưa vừa lòng, bên tôi vẫn còn nhiều sản phẩm với mẫu mã khác, anh muốn xem thử không?”
“Được, lấy ra xem"
Kiều Nhã Linh lại tiếp tục nói một tràng dài, giới thiệu cặn kẽ đủ kiểu, nhưng anh vẫn không nói một lời. Cô bắt đầu chịu không nổi, cổ họng cô đã khô hết cả rồi, thái độ của anh đúng là khiến người khác bực mình.
“Chủ tịch Hoàng, rốt cuộc anh có định mua không đây?” Hoàng Tuấn Khải mỉm cười nói: “Việc gì phải vội vàng thế?" "Tôi đã giới thiệu hết nước hết cái rồi, chí ít anh cũng nên nói gì đi chứ!”
Hoàng Tuấn Khải vuốt cằm, ra vẻ thắc mắc: "Cô nói sản phẩm bên cô rất  tốt cũng chỉ là nói miệng, phải cho tôi thử thì mới biết thế nào được chứ!”.
Kiều Nhã Linh trừng mắt: "Anh... anh muốn thử kiểu gì đây? Chẳng nhẽ tôi gọi người đến cho anh thử à?”
Anh bật cười, nhìn cô tức đỏ mặt, càng vui vẻ nói: "Cần gì phải như thế, dù sao cũng là sản phẩm của công ty có mà, người bán hàng nên làm tròn trách nghiệm của mình mới đúng”
Anh đúng là vô liêm sỉ, Kiều Nhã Linh giận điên người. Bao năm không gặp, anh chẳng có gì thay đổi, chỉ có độ vô sỉ là tăng lên. Anh nói như thế chẳng nhẽ muốn cô ngủ với anh để cho anh thử sản phẩm à, anh nghĩ cô ngốc chác. Với lại cô đã trang điểm thành như vậy rồi mà anh vẫn có thể có suy nghĩ không trong sạch như vậy. Cô nhớ ngày xưa anh đâu có thể, luôn lãnh đạm thờ ơ với mọi chuyện, không bao giờ có chuyện đi chọc ghẹo con gái nhà người ta như bây giờ.
Chủ tịch Hoàng, anh vừa cứu tôi khỏi bị xâm hại, tôi vô cùng cảm kích, còn  cho rằng anh là một người tốt, không ngờ anh cũng chẳng khác gì những kẻ ngoài kia. Có những suy nghĩ và hành vi rác rưởi như vậy.”
Hoàng Tuấn Khải nhướn mày, cười nói: "Ý gì đây?" Kiều Nhã Linh siết chặt tay, kiên quyết nói.
“Dù tôi bán cao su, ra vào những nơi như club đi chăng nữa, nhưng tôi sẽ không bao giờ làm những chuyện bỉ ổi đó. Anh giúp tôi không có nghĩa là tôi phải lấy thân báo đáp, lên giường với anh! Anh không muốn mua sản phẩm của  tôi thì thôi, chứ xin anh đừng làm những trò khốn nạn thế."
Tên Hàn thấy cô ăn nói hỗn hào không kiêng dè ai, vì muốn lấy lòng Hoàng Tuấn Khải, cộng với việc không “chơi” được cô, anh ta bực bội đứng dậy chỉ thẳng vào mặt cô quát lên.
"Cô ăn nói cho cẩn thận, đừng có được đẳng chân lân đằng đầu. Cô tưởng mình là cải thá gì hả, hạng người như cô không có quyền lên tiếng, chủ tịch Hoàng nói sao thì cô nghe vậy đi! Dám lớn giọng như vậy, đúng là chán sống
rồi.”
⬅ Trước Tiếp ➡