Tiếp ➡

“Reng… reng…”
Tiếng chuông chói tai vang lên.
Cừu Niệm Dao xoay cây bút bi đang cầm trong tay, sau đó đặt ổn định trên mặt bàn.
Sau tiếng chuông, một giọng nữ không rõ buồn vui truyền ra qua loa.
“Thời gian thi đã kết thúc, xin thí sinh dừng bút ngay lập tức. Nếu có thí sinh nào…”
Cừu Niệm Dao hít một hơi thật sâu, rồi thở ra một hơi dài, nhìn bài thi bị thu đi trước mắt, tâm trạng cô lẫn lộn, rất phức tạp.
Kết thúc rồi.
Mười hai năm phấn đấu, hai ngày quyết chiến.
Kỳ thi này đối với Cừu Niệm Dao mà nói còn có một ý nghĩa khác, cô khẽ mím môi, đôi môi đỏ tươi run rẩy.
Ngày mai.
Đúng vậy, ngày mai, cô sẽ trở thành phú bà với tài sản hàng chục triệu rồi

"Ưm…"
Môi đỏ khẽ cắn, nhưng vẫn không thể kiềm chế được mà phát ra tiếng.
Cừu Niệm Dao ngồi vắt chân, vòng eo thon lộ ra một khoảng trắng nõn, trên eo đang hờ hững đặt một đôi tay tinh xảo tuyệt vời, là tay của đàn ông.
Đôi tay ấy đột nhiên dùng sức véo mạnh lấy eo thon của cô, cô khẽ run rẩy, anh dường như vẫn chưa thấy đủ, trời đất quay cuồng, anh chiếm thế chủ động.
Đôi mắt lạnh lùng của anh pha lẫn cảm xúc khó tả, nhìn cô từ trên cao xuống.
Ôi, thật quyến rũ, Cừu Niệm Dao nhắm mắt lại, trải nghiệm niềm vui của phú bà.
“Dao Dao có điện thoại kìa Dao Dao có điện thoại kìa ”
Thật phiền, không nghe.
“Dao Dao có điện thoại kìa ”
Tiếng chuông điện thoại lại vang lên du dương không ngừng.
Này này này
Một cánh tay trắng nõn thò ra khỏi chăn, chộp lấy chiếc điện thoại.
Làm phiền giấc mộng đẹp của người ta cũng giống như mưu tài hại mệnh, có biết không, có biết không hả?

Tối hôm đó.
Ở phía bắc thành phố Nam Khê, một khu vực hẻo lánh.
Cừu Niệm Dao chưa xuống xe đã nghe thấy tiếng nhạc ồn ào.
Đây là khu vực biệt thự tiệc tùng nổi tiếng, xa rời phố thị ồn ào, dù nhạc ầm ĩ đến mức muốn thủng trời cũng không sợ làm phiền dân cư, chắc chắn là thiên đường cho các buổi team building.
“Dao Dao, cuối cùng cậu cũng đến rồi ”
Cừu Niệm Dao vừa đặt chân xuống đất thì một cô gái mặc váy hai dây dài họa tiết hoa, khoác chiếc áo khoác voan mỏng, đi giày cao gót đã mau chóng chạy tới, cô ấy vòng tay qua cánh tay của cô, trông rất thân mật, miệng thì lẩm bẩm.
“Cuối cùng cậu cũng đến, không uổng công tớ nhiệt tình gọi điện cho cậu như vậy.”
Người này là bạn cùng bàn với Cừu Niệm Dao, tên Lương Tiểu Âm.
“Cậu làm tớ mất giấc mơ.”
“Mơ thì lúc nào mà chẳng mơ được? Đêm hội sau kỳ thi đại học thì chỉ có một lần thôi.”
Cừu Niệm Dao nhìn với ánh mắt u oán, không nói gì.
Hai người chầm chậm đi đến bên hồ bơi.
Một tiếng “ào” vang lên, một khuôn mặt nhỏ nhắn phá vỡ mặt hồ bơi phản chiếu ánh sáng, đó là lớp trưởng của lớp bọn họ.
“Dao Dao đến rồi ”
“Ừm.”
“Ao phông trắng, quần iean, lại còn dám để mặt mộc đến dự tiệc, đúng là nét đẹp tự nhiên, không sai vào đâu được, chính là Dao Dao nhà của chúng ta.”
“Dao Dao của chúng ta có vóc dáng thế nào chứ, mặc thế này cũng đã khoe được đường cong quyến rũ rồi, còn hơn cả mấy người mặc bikini ”
Cừu Niệm Dao “…”
Lương Tiểu Âm vén váy lên, ngồi xổm xuống “Lớp trưởng đại nhân, đã nói là đi bar liên hoan tập thể mà, sao lại đổi thành chỗ này rồi?”


Tiếp ➡