Cừu Niệm Dao vẫn đứng bên hồ bơi, thính giác của cô rất tốt, dù môi trường ồn ào cũng không cản trở cô nghe Lương Tiểu Âm và lớp trưởng nói chuyện.
“Quán bar thì đủ loại người, làm sao an toàn bằng ở đây được? Hai cậu không xem nhóm lớp à? Hoa khôi trường đặc biệt mời DJ pha chế rượu từ Đế Đô về, còn có ban nhạc hát ở quán bar, rượu uống no say, bao cả chỗ ngủ qua đêm, chúng ta có thể từ chối ý tốt của nhà tư bản tí hon này sao? Chúng ta không thể ”
“Ha hả.” Lương Tiểu Âm nhướng mày “Cô ta thì có ý tốt gì chứ, tớ thấy là ý đồ ở kẻ say chứ không phải ở rượu ”
“Thông minh đấy.” Lớp trưởng nháy mắt, nở nụ cười bí ẩn “Nghe nói tối nay hoa khôi trường bày ra trận địa lớn thế này, là để rước được mỹ nam về ”
“Mỹ nam sao? Con trai khóa chúng ta ai nấy đều đẹp như tranh vẽ, ai xứng đáng với hai chữ mỹ nam này chứ?”
“Người có thể khiến hoa khôi trường phải ra sức lấy lòng còn có thể là ai? Cố Chiến.”
“Cố Chiến à…”
Lương Tiểu Âm kéo dài âm cuối, cô ngẩng đầu lên, liếc nhìn Cừu Niệm Dao đầy ẩn ý.
Cừu Niệm Dao "…"
Cố Chiến, chính là nam chính trong giấc mơ đẹp của cô.
Đôi mắt trong veo và linh động của Cừu Niệm Dao rõ ràng hơi đờ đẫn, nhưng lại nhanh chóng trở lại trong sáng “Cố Chiến không phải đã tới Đế Đô để học đại học rồi sao? Sao lại về Nam Khê?”
Lớp trưởng cười “Đương nhiên là có người mời anh ta về ”
Giọng nói đầy vẻ trêu chọc của Lương Tiểu Âm vang lên “Có người mời là anh ta về liền sao?”
Cố Chiến là ai? Cựu hotboy trường kiêm học sinh giỏi, bông hoa trên đỉnh núi cao của trường trung học phổ thông Số 1 Nam Khê, năm ngoái được tuyển thẳng vào Thanh Bắc, trên khuôn mặt đẹp trai viết rõ “người lạ chớ đến gần”, trong bán kính trăm dặm không có người quen, ai mà mặt dày thế, có thể mời anh về?
“Không biết có nội tình gì, tớ chỉ biết là, những người thích Cố Chiến xếp hàng từ đây ra đến trung tâm thành phố, anh ta dám đến cũng không sợ ngày mai không bước chân về Đế Đô nổi, ha ha ha.”
“Ha ha ha, lớp trưởng cậu nói gì mà ghê gớm thế ”
“Sao thế, đừng nói với tớ là các cậu không có ý đồ gì với Cố Chiến nhé?”
Lương Tiểu Âm hào phóng nói “Tớ không có đâu ”
Cừu Niệm Dao im lặng, không nói gì.
Ở góc khuất hướng chín giờ của hồ bơi, một người đàn ông mặc đồng phục phục vụ mùa hè run tay đổ gói thuốc vào ly rượụ
Bột thuốc đó cũng thật kỳ diệu, vừa rơi vào ly rượu đã tan chảy ngay lập tức, hoàn toàn không để lại dấu vết, thậm chí không cần lắc.
Sau khi thêm vào, hắn ta bưng khay, xuyên qua đám đông đang nhảy múa, đến góc hồ bơi, gọn gàng đặt khay lên chiếc bàn đá cẩm thạch màu nâu bóng loáng.
Trước bàn, một thiếu niên ăn mặc bảnh bao lập tức nâng ly rượu lên.
"Nào nào nào, cạn ly vì anh Chiến và anh Mẫn, nghe nói anh Chiến đến, em đã đặc biệt trộm chai rượu này từ hầm rượu của cha em, không uống là không nể mặt đâu "
"…"
"Nói vậy thì, nắp chai đã mở rồi, nếu thật sự không uống, chúng ta cũng thấy áy náy, phải không A Chiến? Được rồi, ly này tôi uống cạn trước Lát nữa tôi sẽ tặng cậu một chai mang về nhà, để cậu khỏi bị cha cậu đánh chết khi về nhà."
"Anh Mẫn sảng khoái thật Anh Chiến?"