⬅ Trước Tiếp ➡

Xương lông mày lạnh lùng, kiên nghị như được điêu khắc bởi bàn tay thần kỳ, đôi mắt nhắm chặt, đường quai hàm hoàn hảo, sống mũi cao đã từng kề sát bên tai cô, hít thở phía sau tai cô.
Và còn, khóe môi thờ ơ cùng đôi môi mỏng.
Cừu Niệm Dao sững sờ.
Chỉ trong một khoảnh khắc, căn phòng lại chìm vào bóng tối.
Cô không nhìn nhầm chứ? Đường nét này, hình dáng này, rõ ràng là dung mạo đã khắc sâu vào trái tim cô
“Lại là mơ sao?”
Cừu Niệm Dao lẩm bẩm.
“Bùm ”
Lại một tiếng pháo hoa bay lên trời vang dội xuyên qua tiếng nhạc chói tai, Cừu Niệm Dao mơ màng, cảm thấy càng giống một giấc mơ.
Mượn ánh sáng của pháo hoa, cô mạnh dạn đưa tay ra, ngón tay trắng ngần vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của chàng trai.
“Cố Chiến…”
Đôi môi mềm mại khẽ hé mở, mơ hồ thốt ra tên anh, tay Cừu Niệm Dao trượt xuống theo khuôn mặt, chạm vào đôi môi lạnh của chàng trai.
Đột nhiên, căn phòng lại sáng bừng lên.
Cừu Niệm Dao nhìn thấy đôi mắt trước đó nhắm chặt, giờ đã mở ra, đồng tử đen như mực, trong veo phản chiếu khuôn mặt trắng trẻo của cô.
Thần sắc thờ ơ.
A a a a, đẹp trai quá, đẹp trai quá
Tim Cừu Niệm Dao đập nhanh hơn, cảm giác đập còn to hơn tiếng trống bên ngoài.
Cố Chiến khi nhắm mắt đã là tuyệt sắc nhân gian.
Sau khi anh mở mắt, lại càng đẹp đến mức kinh người.
Trong phòng lúc sáng lúc tối.
Đôi mắt lạnh lùng đó khẽ nheo lại, dần mất đi tiêu cự, nhưng người lại cọ sát về phía Cừu Niệm Dao, chóp mũi lại áp vào chiếc cổ thiên nga trắng ngần của cô.
Khẽ lướt đi, như đang ngửi thứ gì đó thơm tho, Cừu Niệm Dao căng thẳng cứng đờ như tượng đá.
Lúc này cô mới nhận ra, trên vòng eo nhỏ của mình đang vắt một cánh tay, cả người cô đều bị anh ôm hờ hững.
Hơi thở của Cố Chiến phả vào bên cổ cô.
Bên ngoài là tiếng pháo hoa, tiếng trống và tiếng người ồn ào, nhưng Cố Chiến ở quá gần, Cừu Niệm Dao vẫn có thể nghe rõ nhịp thở của anh.
Rất không ổn định.
Hơi gấp gáp.
Rõ ràng đang khuấy động tâm can Cừu Niệm Dao.
Trong đầu cô nổ tung.
A a a Đáng lẽ phải giữ ý tứ, nhưng trong mơ, cô lại say rượu, gan hùm nổi lên, hoàn toàn không thể giữ ý tứ chút nào.
Cừu Niệm Dao lật người, đè Cố Chiến xuống, hai tay giữ chặt đầu anh đang “làm bậy”, rồi nhắm vào đôi môi mỏng quyến rũ của anh.
Cúi đầu xuống, dâng lên đôi môi đỏ mọng.
Cảm giác mềm mại, hơi lạnh.
Lòng cô nở hoa như pháo hoa bay lên trời, xoay tròn, rồi lại xoay tròn trong đầu cô.
A a a Hóa ra hôn người trong mộng là cảm giác này sao? Tuyệt đến mức có thể nổ tung.
Nếu nụ hôn đầu thực sự có thể như thế này thì… thật đáng giá biết bao
Dán chặt hồi lâu, Cừu Niệm Dao buông tay đang giữ đầu Cố Chiến, chuẩn bị lật người nằm sang một bên.
Cả người cô mềm nhũn, như đang giẫm trên bông, có thể bay lên không trung.
Hạnh phúc đến mức, thỏa mãn.
Không ngờ, môi chợt lạnh, trời đất quay cuồng.
Cừu Niệm Dao còn chưa kịp phản ứng thì môi đã bị hôn.
Anh vụng về, nhưng kiên định và mạnh mẽ.
Cừu Niệm Dao khó thở muốn tránh ra, bị anh giữ lại.
Rất lâu, rất lâụ
Cừu Niệm Dao mới lấy lại được tự do hít thở không khí.
Cô âm thầm nghĩ, hotboy Cố Chiến mà cô mơ thấy tối nay, có phải quá mãnh liệt rồi không?


⬅ Trước Tiếp ➡