Đôi môi mỏng đặt lên cằm cô, đặt lên chiếc cổ trắng ngần thon dài của cô, để lại những nụ hôn li ti, tê dại.
Cứu mạng Nếu không phải hai tay bị giữ chặt trên đỉnh đầu, Cừu Niệm Dao đã muốn che mặt lại.
Cô biết ngay mà Những lời lẽ táo bạo mà lớp trưởng vô tình nói trước đây đã khiến cô mơ mộng viển vông, rồi cô lại mơ thấy giấc mơ như thế này nữa
Lúc đó lớp trưởng trêu chọc, cô im lặng không phủ nhận, bởi vì cô có ý nghĩ không đứng đắn với hotboy Cố Chiến vốn nổi tiếng khắp trường Với vẻ ngoài xuất chúng, khí chất tuyệt vời và đầu óc thông minh, Cố Chiến đã thu hút rất nhiều người công khai và thầm yêụ Biết bao nhiêu người coi anh là chàng trai trong mơ Có thêm cô cũng là điều rất bình thường thôi.
Nhưng, nếu nói đây là mơ thì hình như có gì đó không đúng? Cừu Niệm Dao luôn cảm thấy giấc mơ này không hề hư ảo như mọi khi, dường như nó chân thật hơn bình thường một chút?
Pháo hoa đã ngừng.
Ngoài cửa sổ, những ánh sáng rực rỡ lóe lên, nhấp nháy liên tục, ánh sáng trong phòng cũng như đang nhảy disco, chốc lát lại một màụ
Ánh đèn chân thật.
Cảm giác chạm trên cơ thể cũng vậy.
Cô cảm thấy tê dại như thể mình thực sự bị điện giật.
Lúc này, ánh sáng thỉnh thoảng chiếu lên khuôn mặt của người đàn ông, khiến Cừu Niệm Dao nhìn thấy một biểu cảm mà ngàn vạn lần không nên và không thể xuất hiện trên mặt anh.
Quyến rũ và gợi tình.
Anh, bông hoa trên đỉnh núi cao, nam thần cấm dục, trong khoảnh khắc này, như một tiên nhân sa vào cõi phàm.
Cố Chiến không thể nào như thế này được.
Cừu Niệm Dao lại nghĩ đây là mơ, vì là giấc mơ của mình nên cô không cần phải câu nệ, cô rút một tay ra, từ từ dò xét.
Một múi, hai múi…
Ồ
Anh có tám múi bụng
Cố Chiến trông gầy như vậy, sao lại có tám múi bụng được? Có phải cô đã tô hồng quá mức rồi không? Vậy thì đây chắc chắn là cô đang mơ rồi, đúng không?
Trong mơ có tám múi bụng, trong mơ cũng có thể có đường nhân ngư chứ
Cừu Niệm Dao nắm chặt dây chun và muốn kéo xuống.
“…”
Trán Cố Chiến lấm tấm mồ hôi, anh nhanh chóng nắm lấy bàn tay làm càn của cô, lực tay hơi mạnh.
“Á…”
Cơn đau ở cổ tay khiến Cừu Niệm Dao bản năng kêu lên “Buông ra ”
Giọng nói vốn trong trẻo, giờ đây khàn đặc đầy ám muội, âm lượng yếu hơn tiếng trống bên ngoài, kích thích thần kinh gần như mất kiểm soát của Cố Chiến.
Cố Chiến buông tay cô ra.
Sau đó, hai tay anh chống hai bên tai Cừu Niệm Dao, đôi mắt như hồ nước tĩnh lặng sâu thẳm, nhìn xuống cô không chớp mắt.
Như thể đang nhìn cô.
Lại như thể không nhìn cô.
Lạnh lùng như thần.
Nhưng không thấy sự tỉnh táo.
Đôi mắt này khiến người ta khó lòng kiềm chế.
Cừu Niệm Dao mơ màng, đưa hai tay lên, ôm lấy cổ anh.
Cố Chiến “…”
Trán anh lấm tấm nhiều mồ hôi hơn, đôi mắt đen như mực tối sầm một cách đáng sợ.
Cừu Niệm Dao vòng tay ôm lấy Cố Chiến.
Hai người giằng co.
Không khí vừa mập mờ, vừa căng thẳng.
Một giọt mồ hôi lăn dài qua sống mũi Cố Chiến, nhỏ xuống đầu mũi, vừa vặn rơi trúng giữa hai hàng lông mày của Cừu Niệm Dao.
Trong phòng lóe lên ánh sáng đỏ, giọt mồ hôi rơi xuống như thể điểm một nốt chu sa lên trán cô.
Khuôn mặt thanh thuần vì thế mà trở nên yêu mị.