Cô nhìn Cố Chiến, ánh mắt đầy mê luyến, khóe mắt còn hơi ửng đỏ.
Mọi thứ cứ thế.
Tựa như lời mời gọi không lời.
Đôi mắt sâu thẳm của Cố Chiến như có giọt mưa rơi vào, mặt hồ sâu gợn lên những gợn sóng nhỏ, đôi môi mỏng khẽ hé, hỏi như nói mớ "Em đã nghĩ kỹ chưa?"
Giọng anh khàn đặc.
Nóng rực như thể cổ họng bị thiêu đốt.
Những lời nóng bỏng cũng thiêu đốt lý trí của Cừu Niệm Dao, cô mơ màng hỏi "Nghĩ kỹ điều gì?"
Hừ.
Hỏi thật ngây thơ và vô tội.
Rõ ràng là cô đã trêu chọc môi anh, vén áo anh, kéo dây lưng quần anh, giờ đây đôi tay cô vẫn vô tư bám lấy cổ anh, vậy mà biểu cảm lại thản nhiên như không, hoàn toàn không biết mình đang làm chuyện gì ghê gớm, giống như một tờ giấy trắng tinh khôi, khiến anh muốn nhuộm màu nhưng lại không nỡ làm bẩn.
Cố Chiến nhịn đến mức gân xanh trên trán nổi lên, đôi mắt lạnh lùng lóe lên vẻ cưng chiều, như thở dài không tiếng động, rồi thì thầm "Tạm thời cứ nợ đã."
Cừu Niệm Dao "Nợ gì chứ?"
Cố Chiến không trả lời, kéo tay Cừu Niệm Dao xuống, lật người cô lại, cúi đầu, cắn một cái vào bên cổ cô, có chút hung bạo.
"A…"
Nước mắt Cừu Niệm Dao trào ra, làm ướt ga trải giường.
Tại vết cắn bên cổ, ngoài cơn đau, còn dâng lên một cảm giác tê dại kỳ lạ.
Cố Chiến đang liếm vết thương của cô.
Cừu Niệm Dao đột nhiên nảy ra một ý nghĩ hoang đường.
Cô thầm yêu Cố Chiến, có lẽ không phải yêu chính bản thân anh, mà là sự lạnh lùng cấm dục của anh. Điều cô mong chờ là sự điên cuồng mất lý trí của anh, giống như cảm giác anh đang mang lại cho cô lúc này. Trong giấc mơ của cô, anh giống như một con mãnh thú cao ngạo khó chạm tới nhưng lại hoang dã khó thuần phục, vừa hung tàn vừa dịu dàng, trong miệng có nanh vuốt, và trong những chiếc răng nanh ấy ẩn chứa tất cả thất tình lục dục của anh.
Nếu anh không còn trầm mặc, nanh vuốt sẽ xuyên qua làn da.
Sẽ giải phóng những cảm xúc bị kìm nén của anh.
Tình yêu mà Cừu Niệm Dao khao khát chính là như vậy, cô sẽ cảm nhận chân thực sự hung dữ và dịu dàng của anh. Anh lạnh lùng như núi tuyết, nhưng lại là ngoại lệ đối với người mình yêụ Nếu anh yêu một người, hẳn sẽ yêu nồng nhiệt đến nghẹt thở như trong giấc mơ của cô.
Nếu người anh yêu là cô thì tốt biết mấy.
Cắn xé như mãnh thú, mang theo sự quyến rũ chết người.
Trước khi chìm vào hôn mê, Cừu Niệm Dao nghĩ, không có chuyện gì xảy ra nằm ngoài vùng kiến thức của cô.
Vậy thì đó hẳn là một giấc mơ.
Khi Cừu Niệm Dao tỉnh dậy, trời đã sáng từ lâu, đồng hồ sinh học 5 giờ sáng của cô bị phá vỡ.
Mặt cô áp vào một chiếc gối mềm mại, ấm áp, còn khá thoải mái?
Chỉ là toàn thân đau nhức, tay chân không thể duỗi ra, hô hấp cũng có chút khó khăn.
Eo cô hình như bị thứ gì đó ôm lấy, ngước mắt nhìn lên, một cánh tay đang vòng quanh eo cô, tiến thêm chút nữa, là một bàn tay thon dài, trắng nõn và đẹp đẽ.
Một bàn tay tuyệt mỹ như vậy, cô chỉ biết một người sở hữụ
Ý thức quay trở lại, Cừu Niệm Dao ngây người.
Chẳng lẽ tối qua không phải là mơ?
Cô lập tức hồn bay phách lạc.
Trời ơi
Cừu Niệm Dao sợ đến mức muốn nhảy dựng lên, nhưng eo cô bị siết chặt, khiến cô suýt sặc.