⬅ Trước Tiếp ➡
Trong điện địa long đã được đốt lên, khi hắn duỗi tay kéo tay nàng ra, đã thấy gương mặt Cao Trĩ đều là hồng hồng, Luvevaland chấm co, không biết là nóng hay là khóc, thời điểm hắn ở trên giường hung mãnh xâm chiếm nàng, cũng chưa từng thấy bộ dáng Cao Trĩ hoa lê đái vũ nhu nhược như vậy.
"Là ai khi dễ Trưởng công chúa điện hạ?”
Giọng nói hắn mát lạnh, cực kỳ dễ nghe, nhưng mà Cao Trĩ nghe được âm thanh này, một bên lau nước mắt một bên nỗ lực làm chính mình khôi phục như bình thường: "Không có ai chọc ta."
Tạ Phi ngồi ở mép giường, trên mặt tuy mang theo tươi cười, nhưng sắc mặt lại lạnh như sương tuyết: "Để thần đoán xem, hẳn là bệ hạ chất vấn gièm pha bên ngoài, công chúa cảm thấy không còn mặt mũi, xấu hổ nên khóc đi?"
Cao Trĩ lau khô nước mắt, tức khắc từ trên giường đi xuống, thẳng thắn nhìn Tạ Phi, Luvevaland chấm co, chất vấn nói: "Bổn cung có cái gì gièm pha, gièm pha lớn nhất của bổn cung, Tạ tể tướng không phải rõ ràng nhất sao?"
Cũng không biết những lời này nơi nào chọc giận hắn, Tạ Phi duỗi tay ôm cả người Cao Trĩ vào trong lòng ngực mình, xốc cung trang nặng nề lên, ngón tay thon dài nhanh chóng thâm nhập vào lỗ mềm dưới hạ thân nàng đâm chọc nhanh vài cái.
Tiếng nước òm ọp vang bên tai không ngừng.
Hai năm cá nước thân mật, hắn quen thuộc cơ thể nàng còn hơn chính nàng, Tạ Phi biết chính xác nơi nào nên xoa bóp ra sao, nơi nào cần bao nhiêu lực.
Hắn thích hưởng thụ cảm giác ăn ý khi cả hai mây mưa nhưng Cao Trĩ lại nghĩ đây là việc nhục nhã nàng, khiến nàng không vui.
Ngón tay dính mật dịch ướt át, bên trong chật hẹp hút chặt ngón tay làm môi lưỡi Tạ Phi khô nóng, muốn làm thêm gì đó nhưng vừa cúi đầu lại thấy Cao Trĩ khẽ cau mày, biểu tình thống khổ không tình nguyện, lửa giận trong lòng bốc lên, nói chuyện cũng bắt đầu không lựa lời
"Đây là lời gièm pha à? Lúc trước trên giường, Gia Nghi công chúa cũng đâu có nói như vậy."
Hắn lại đút thêm một ngón tay vào, ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy hoa tâm nàng hơi nhéo mạnh, Luvevaland chấm co, cả người Cao Trĩ xụi lơ trong vòng tay hắn, môi không nhịn được khẽ nỉ non.
"Nhẹ, nhẹ chút, đau ... "
Đã lâu không chạm vào nàng, mật huyệt vẫn chặt chẽ như lần đầu tiên hắn tiến vào, trái tim Tạ Phi như trút xuống gánh nặng, trong lòng hắn biết rõ tin đồn về nàng dạo gần đây cũng chỉ là tin đồn mà thôi.
Làm gì có chuyện công chúa tằng tịu với dã nam nhân.
Có tằng tịu thì chỉ có thể tằng tịu với chó điên hắn.
Hắn đang có tâm trạng tốt, bắt đầu nói chuyện không đứng đắn, trêu chọc nàng: "Bây giờ Gia Nghi công chúa muốn nhẹ chút, lát nữa lại muốn chậm chút rồi lại mau chút, thật làm thần hồ đồ."
Lòng bàn tay Tạ Phi dính đầy mật dịch ướt át của nàng, nhưng hắn vẫn chưa biết đủ, tay còn lại luồn qua nách nàng, Luvevaland chấm co, banh vạt áo nàng ra, xoa bóp nhũ hoa đã se cứng, rồi cúi xuống thì thầm bên tai nàng: "Nhìn xem, rõ ràng công chúa thích làm chuyện gièm pha như vậy, chỉ là đã hai tháng không chạm vào người, người lại cảm thấy mình sạch sẽ phải không?"
Dứt lời, hắn cúi xuống mút mạnh nhũ hoa như trừng phạt, cơn đau mang đến khoái cảm làm người Cao Trĩ run run.

⬅ Trước Tiếp ➡