⬅ Trước Tiếp ➡
Tạ Phi dạ trắng như ngọc, tuấn mi lãng mục, vẻ ngoài vốn thanh lãnh cấm dục, nhưng bây giờ lại mang theo tà khí như rắn đang thè lưỡi, trêu chọc dụ dỗ nàng cùng hắn trầm luân trong biển dục vô biên.
“Trưởng công chúa có muốn cùng vi thần lại ôn lại chuyện gièm pha này không?”
Cao Trĩ nào phải đối thủ của hắn, sau vài ba lần trêu chọc đã làm lý trí nàng dần tan biến, nhưng nghĩ đến Tạ Phi nhục nhã mình hết lần này đến lần khác, nàng bướng bỉnh cắn môi dưới, không để phát ra âm thanh.
Nhưng sự phản kháng này không có ý nghĩa gì, hắn có rất nhiều cách để nàng mở miệng.
"Nếu công chúa không tình nguyện, vi thần chỉ có thể tự làm, vi thần quen thô bạo, nếu làm bị thương công chúa cũng đừng tức giận."
Ngữ điệu dịu dàng nhưng lời nói lại ác ý, vừa dứt lời hắn đã kéo tấm rèm xuống, trói một tay Cao Trĩ vào đầu giường làm nàng không thể cử động.
Cao Trĩ hơn hoảng loạn, trước đây nhiều nhất Tạ Phi chỉ những lời thô tục khiến nàng đỏ mặt buồn bực, dụ dỗ nàng ỡm ờ nhượng bộ, Luvevaland chấm co, nhưng tư thế hôm nay nàng vẫn chưa gặp qua.
“Tạ tễ tướng, ta sai rồi, thả ta ra đi." Nàng kéo cổ tay mình nhưng giãy giụa xong mới phát hiện hắn thắt nút chết, nàng bất chấp mặt mũi và tôn nghiêm không ngừng xin tha.
Tạ Phi nắm cổ tay còn lại của nành, nhìn nàng chăm chú.
Cao Trĩ thấy hắn chần chờ nghĩ hắn đã mềm lòng, liền đổi cách gọi hắn là Tạ tể tướng, Tạ ca ca, thấy hắn vẫn không dao động lại bắt gọi tên tự thân mật để hắn cao hứng.
"Thành Vân, Thành Vân ca ca ... "
Tạ Phi khẽ cười, dập tắt hy vọng của nàng: "Thành Vân cũng không thể cứu nổi nàng đâu."
“Muộn rồi."
Tạ Phi xốc làn váy nàng lên, ép nàng khuu gối, nàng công chúa đóng chiếm suy nghĩ của hắn suốt hai tháng qua, đã lộ ra nơi mềm mại xinh đẹp nhất trước mắt hắn.
Cửa sổ đã đóng chặt, đôi mắt thanh trong của Tạ Phi giờ đây đã nhiễm đầy sắc dục, trên trán đổ lớp mồ hôi mịn, ngay khi nhìn thấy bóng dáng mềm mại của nàng, hắn đã động tình rồi.
Cự long cực đại kêu gào muốn công thành đoạt đất, muốn hung hăng đâm thẳng vào hạ thân Cao Trĩ, giờ phút này vùng đất bí ẩn của nàng cũng đã đủ ướt át nhưng vẫn rất khó tiếp nhận cự căn thô to kia, một tay nàng bị trói, tay còn lại bất lực để trên vai Tạ Phi, Luvevaland chấm co, miệng khẽ phát ra tiếng rên rỉ yêu kiều đứt quãng.
Nàng như một con thuyền đơn độc, không nơi nương tựa phiêu bạc trôi trên biển, dù sóng nhỏ ập vào cũng dễ dàng bị lật, huống chi là gió to sóng lớn mang tên Tạ Phi.
Sự xâm nhập của dị vật làm Cao Trĩ cau mày, Tạ Phi cũng không ổn lắm, hắn đỡ lấy vật căn của mình, khó khăn lắm mới nhét vào được một nửa, mồ hôi từ trán hắn nhỏ xuống ngực nàng, Cao Trĩ không khỏi run rẩy, hạ thân không khống chế được bị kẹp chặt lại.
Tạ Phi thở dốc, hết lần này đến lần khác dỗ dành nàng: "Gia Nghi của ta, tâm can bảo bối của ca ca, nàng có thể mở rộng ra thêm được không?"

⬅ Trước Tiếp ➡